Cẩm Nang

Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và miêu tả Đề 2 trang 44

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44 phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tri thức cẩm nang khác tại đây => Cẩm Nang

Soạn văn Tự sự và mô tả Đề 2 giúp em biết cách kể lại một câu chuyện trong bài thơ có tính chất tự sự, từ đó hiểu thêm về văn tự sự.

Soạn văn Tự sự và mô tả Đề 2: Kể lại nội dung được ghi trong một bài thơ tự sự (như Lượm hay Đêm nay Bác ko ngủ) bằng các cách kể không giống nhau (thứ bậc ba hoặc thứ bậc nhất).

1. Lập dàn ý soạn bài văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44

Mở màn:

Về bối cảnh của câu chuyện

Nội dung bài đăng:

– Dựa vào nội dung chính của bài thơ, có thể kể lại câu chuyện theo số lần thức dậy của đội viên. Mỗi lúc tôi thức dậy, đó là một cảm giác không giống nhau

– Kết quả sau nhiều lần thao thức đội viên luôn được Bác cho dậy.

– Làm nổi trội hình ảnh vị lãnh tụ, vị tổ của dân tộc là Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Hoàn thành:

– Khẳng định tấm lòng của Bác đối với dân quân tự vệ với quốc gia và khẳng định hình tượng Hồ Chí Minh trong lòng dân quân Việt Nam.

soan-van-tu-su-va-mieu-ta-de-2-1

2. Tập kể lại nội dung đã ghi trong bài thơ có tính chất tự sự.

Đây là bài viết ở thứ bậc nhất để bạn tham khảo:

Vậy là đã hơn 70 năm kể từ chiến dịch Biên giới 1950. Hiện thời tôi đã già, nhưng những kỷ niệm về một thời kháng chiến vẫn còn mãi trong ký ức, trong trái tim tôi. Đặc trưng là những ngày đấu tranh gần Bác. Trong đó, có một kỷ niệm nhưng mỗi lúc nghĩ lại, tôi càng yêu quý, trân trọng và cảm phục Bác hơn. Tôi sẽ cho bạn biết ngay sau đây.

Vào một đêm se lạnh giữa chiến dịch Biên giới Thu Đông cuối năm 1950, nửa đêm tôi chợt tỉnh giấc, thấy Bác vẫn ngồi bên bếp lửa. Dáng Bác cao, gầy, ngồi trầm ngâm giữa ko gian yên ắng. Núi thì âm u, trời mây, những mái tranh bị gió thổi làm nổi trội sự độc thân của vị lãnh tụ dân tộc. Lo cho quân dân, cho nước, tóc Bác đã bạc đi nhiều. Tôi tỉnh dậy nhưng ko nói gì nhưng chỉ nhìn Bác. Tới hiện thời tôi vẫn nhớ như in niềm xúc động, bổi hổi lúc nhìn bóng vía Bác.

Nhưng suốt ngày hành quân, tôi cũng lăn ra ngủ. Trong giấc mơ, tôi thấy Bác đắp chăn cho từng đồng chí. Trong đêm u tịch, Bác sợ chúng tôi giật thột nên từng bước đi thật nhẹ nhõm, khôn khéo. Trong cái lạnh của mùa đông trên núi, tôi thấy ko còn lạnh nữa. Vì tôi và đồng chí được sưởi ấm bởi tấm lòng nhân ái của Bác, lòng Người ấm hơn ngọn lửa hồng rực cháy bên ngoài. Tới đây tôi mới cảm nhận và hiểu thâm thúy hơn những câu thơ nhưng thi sĩ Nguyễn Đình Thi viết về Bác:

“Ở đây sống một người đàn ông tóc bạc

Những người ko có con có hàng triệu trẻ em

Người quần chúng tôi gọi ông là Bác

Cả đời người thuộc về quốc gia ”.

Tôi mơ mòng chìm vào giấc ngủ, nhưng hình ảnh Bác bên bếp lửa, hình ảnh Bác vén chăn khiến tôi thổn thức, thao thức. Tôi hỏi Bác là ngoài trời lạnh, đã muộn rồi sao Bác chưa ngủ? Nhưng Bác dặn cháu đừng quá lo lắng, ngủ cho khỏe, ngày mai còn phải đánh giặc.

soan-van-tu-su-va-mieu-ta-de-2

Mặc dù nghe lệnh của Bác, tôi nằm lăn ra ngủ nhưng lòng tôi lo lắng ko biết Bác sẽ bị ốm nếu cứ thức tương tự. Vì chiến dịch này còn dài nhưng đường đi trong rừng núi đầy hắc búa, nếu Bác ko ngủ thì ngày mai Bác ko còn sức để đi.

Trong giấc mơ tỉnh dậy lần thứ ba, tôi giật thột thấy Bác vẫn ngồi bên bếp lửa. Tôi vội năn nỉ Bác đi ngủ, vì trời đã gần sáng. Bác nói “Bác chỉ cần ngủ cho khỏe để mai còn sức đánh giặc”, Bác ngủ nhưng ko yên tâm. Vì Bác thương cho đám người nằm rừng, phải trải lá làm chiếu, trời rét nhưng chỉ lấy áo làm chăn. Trời vẫn mưa to nên Bác càng thấp thỏm, càng nghĩ càng thương Bác, ko sao ngủ yên được.

Xúc cảm của tôi lúc đó là xúc cảm nghẹn ngào. Dù chiến tranh thảm khốc, gian truân, nghèo đói nhưng tôi được ở cạnh một người hết lòng vì quân dân, vì Tổ quốc. Em yêu quý và kính trọng Bác biết bao. Và hiện thời tôi luôn thao thức với Bác. Tôi thầm nghĩ, chỉ có Bác Hồ mới có tấm lòng bao dung, bôn ba khắp nơi vì nước, vì dân, vì nước, vì dân nhưng nhiều đêm ko ngủ. Nói cách khác, đêm nay và nhiều đêm khác, Bác ko ngủ, vì một lẽ Bác là Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ mến yêu của nhân dân Việt Nam.

Kỷ niệm này, lúc chiến dịch Biên giới Thu – Đông kết thúc, tôi có kể với một thi sĩ và anh đó đã viết bài thơ nổi tiếng “Đêm ko ngủ của Bác”. Và tôi cũng đã kể câu chuyện về Bác cho nhiều thế hệ con cháu nghe lúc quốc gia hòa bình.

Qua phần Soạn văn Tự sự và mô tả lớp 2 cùng với một bài văn tự sự cụ thể trên đây, mong rằng các em sẽ nắm được cách kể một tác phẩm thơ có tính chất tự sự.

Thông tin cần xem thêm về Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và miêu tả Đề 2 trang 44

Hình Ảnh về Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44

Video về Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44

Wiki về Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44

Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44 -

Soạn văn Tự sự và mô tả Đề 2 giúp em biết cách kể lại một câu chuyện trong bài thơ có tính chất tự sự, từ đó hiểu thêm về văn tự sự.

Soạn văn Tự sự và mô tả Đề 2: Kể lại nội dung được ghi trong một bài thơ tự sự (như Lượm hay Đêm nay Bác ko ngủ) bằng các cách kể không giống nhau (thứ bậc ba hoặc thứ bậc nhất).

1. Lập dàn ý soạn bài văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44

Mở màn:

- Về bối cảnh của câu chuyện

Nội dung bài đăng:

- Dựa vào nội dung chính của bài thơ, có thể kể lại câu chuyện theo số lần thức dậy của đội viên. Mỗi lúc tôi thức dậy, đó là một cảm giác không giống nhau

- Kết quả sau nhiều lần thao thức đội viên luôn được Bác cho dậy.

- Làm nổi trội hình ảnh vị lãnh tụ, vị tổ của dân tộc là Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Hoàn thành:

- Khẳng định tấm lòng của Bác đối với dân quân tự vệ với quốc gia và khẳng định hình tượng Hồ Chí Minh trong lòng dân quân Việt Nam.

soan-van-tu-su-va-mieu-ta-de-2-1

2. Tập kể lại nội dung đã ghi trong bài thơ có tính chất tự sự.

Đây là bài viết ở thứ bậc nhất để bạn tham khảo:

Vậy là đã hơn 70 năm kể từ chiến dịch Biên giới 1950. Hiện thời tôi đã già, nhưng những kỷ niệm về một thời kháng chiến vẫn còn mãi trong ký ức, trong trái tim tôi. Đặc trưng là những ngày đấu tranh gần Bác. Trong đó, có một kỷ niệm nhưng mỗi lúc nghĩ lại, tôi càng yêu quý, trân trọng và cảm phục Bác hơn. Tôi sẽ cho bạn biết ngay sau đây.

Vào một đêm se lạnh giữa chiến dịch Biên giới Thu Đông cuối năm 1950, nửa đêm tôi chợt tỉnh giấc, thấy Bác vẫn ngồi bên bếp lửa. Dáng Bác cao, gầy, ngồi trầm ngâm giữa ko gian yên ắng. Núi thì âm u, trời mây, những mái tranh bị gió thổi làm nổi trội sự độc thân của vị lãnh tụ dân tộc. Lo cho quân dân, cho nước, tóc Bác đã bạc đi nhiều. Tôi tỉnh dậy nhưng ko nói gì nhưng chỉ nhìn Bác. Tới hiện thời tôi vẫn nhớ như in niềm xúc động, bổi hổi lúc nhìn bóng vía Bác.

Nhưng suốt ngày hành quân, tôi cũng lăn ra ngủ. Trong giấc mơ, tôi thấy Bác đắp chăn cho từng đồng chí. Trong đêm u tịch, Bác sợ chúng tôi giật thột nên từng bước đi thật nhẹ nhõm, khôn khéo. Trong cái lạnh của mùa đông trên núi, tôi thấy ko còn lạnh nữa. Vì tôi và đồng chí được sưởi ấm bởi tấm lòng nhân ái của Bác, lòng Người ấm hơn ngọn lửa hồng rực cháy bên ngoài. Tới đây tôi mới cảm nhận và hiểu thâm thúy hơn những câu thơ nhưng thi sĩ Nguyễn Đình Thi viết về Bác:

“Ở đây sống một người đàn ông tóc bạc

Những người ko có con có hàng triệu trẻ em

Người quần chúng tôi gọi ông là Bác

Cả đời người thuộc về quốc gia ”.

Tôi mơ mòng chìm vào giấc ngủ, nhưng hình ảnh Bác bên bếp lửa, hình ảnh Bác vén chăn khiến tôi thổn thức, thao thức. Tôi hỏi Bác là ngoài trời lạnh, đã muộn rồi sao Bác chưa ngủ? Nhưng Bác dặn cháu đừng quá lo lắng, ngủ cho khỏe, ngày mai còn phải đánh giặc.

soan-van-tu-su-va-mieu-ta-de-2

Mặc dù nghe lệnh của Bác, tôi nằm lăn ra ngủ nhưng lòng tôi lo lắng ko biết Bác sẽ bị ốm nếu cứ thức tương tự. Vì chiến dịch này còn dài nhưng đường đi trong rừng núi đầy hắc búa, nếu Bác ko ngủ thì ngày mai Bác ko còn sức để đi.

Trong giấc mơ tỉnh dậy lần thứ ba, tôi giật thột thấy Bác vẫn ngồi bên bếp lửa. Tôi vội năn nỉ Bác đi ngủ, vì trời đã gần sáng. Bác nói “Bác chỉ cần ngủ cho khỏe để mai còn sức đánh giặc”, Bác ngủ nhưng ko yên tâm. Vì Bác thương cho đám người nằm rừng, phải trải lá làm chiếu, trời rét nhưng chỉ lấy áo làm chăn. Trời vẫn mưa to nên Bác càng thấp thỏm, càng nghĩ càng thương Bác, ko sao ngủ yên được.

Xúc cảm của tôi lúc đó là xúc cảm nghẹn ngào. Dù chiến tranh thảm khốc, gian truân, nghèo đói nhưng tôi được ở cạnh một người hết lòng vì quân dân, vì Tổ quốc. Em yêu quý và kính trọng Bác biết bao. Và hiện thời tôi luôn thao thức với Bác. Tôi thầm nghĩ, chỉ có Bác Hồ mới có tấm lòng bao dung, bôn ba khắp nơi vì nước, vì dân, vì nước, vì dân nhưng nhiều đêm ko ngủ. Nói cách khác, đêm nay và nhiều đêm khác, Bác ko ngủ, vì một lẽ Bác là Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ mến yêu của nhân dân Việt Nam.

Kỷ niệm này, lúc chiến dịch Biên giới Thu - Đông kết thúc, tôi có kể với một thi sĩ và anh đó đã viết bài thơ nổi tiếng “Đêm ko ngủ của Bác”. Và tôi cũng đã kể câu chuyện về Bác cho nhiều thế hệ con cháu nghe lúc quốc gia hòa bình.

Qua phần Soạn văn Tự sự và mô tả lớp 2 cùng với một bài văn tự sự cụ thể trên đây, mong rằng các em sẽ nắm được cách kể một tác phẩm thơ có tính chất tự sự.

Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44

#Viết #bài #tập #làm #văn #số #Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #Đề #trang

[rule_3_plain]

#Viết #bài #tập #làm #văn #số #Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #Đề #trang

Soạn Văn tự sự và mô tả Đề 2 giúp em biết cách kể một câu chuyện từ một bài thơ có tính chất tự sự, từ đó hiểu hơn về văn tự sự.

#Viết #bài #tập #làm #văn #số #Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #Đề #trang

Soạn Văn tự sự và mô tả Đề 2: Kể lại nội dung được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm hoặc Đêm nay Bác ko ngủ) theo những ngôi kể không giống nhau (thứ bậc ba hoặc thứ bậc nhất). 1. Lập dàn ý soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44 Mở bài:
– Giới thiệu về bối cảnh của câu chuyện
Thân bài:
– Dựa vào nội dung chính của bài thơ, em có thể thuật lại câu chuyện theo số lần thức dậy của anh đội viên. Mỗi lần thức dậy, là một xúc cảm không giống nhau

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

– Kết quả sau nhiều lần thức dậy của anh đội viên, là anh đã thức luôn cùng Bác
– Nêu bật được hình ảnh vị lãnh tụ, vì cha già dân tộc Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Kết bài:
– Khẳng định tấm lòng lo cho dân quân, cho quốc gia của Bác Hồ và khẳng định biểu tượng Hồ Chí Minh trong lòng dân quân Việt Nam.
2. Thực hành kể lại nội dung được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự Dưới đây là bài viết ở thứ bậc nhất để các em tham khảo:
Vậy là đã hơn 70 năm kể từ chiến dịch Biên giới 1950. Tôi nay đã già nhưng những kỷ niệm về một thời kháng chiến vẫn còn mãi trong sự ghi nhớ, trong trái tim. Đặc trưng là những tháng ngày đấu tranh được kề cận bên Bác Hồ. Trong đó, có một kỷ niệm nhưng mỗi lần nghĩ lại tôi lại càng mến yêu, thương yêu và cảm phục Bác. Tôi sẽ kể cho bạn nghe ngay sau đây.
Trong một đêm giá rét giữa chiến dịch Biên giới Thu – Đông cuối năm 1950, tôi bỗng tỉnh dậy giữa đêm khuya thì thấy bác Hồ vẫn ngồi bên bếp lửa. Dáng Bác cao gầy ngồi trầm ngâm giữa ko gian vắng lặng. Rừng núi âm u, trời thì mưa lâm thâm, mái lều tranh gió thổi xơ xác, càng làm nổi trội vẻ độc thân của vị lãnh tụ của dân tộc. Lo nghĩ cho quân dân, cho quốc gia, tóc Bác đã bạc đi nhiều. Tôi tỉnh dậy nhưng ko lên tiếng nhưng cứ thế nhìn Bác. Cho tới hiện thời, tôi còn nhớ niềm xúc động và thương yêu trỗi dậy lúc đó lúc nhìn vào bóng vía Bác Hồ.
Nhưng cả ngày dài hành quân, tôi cũng thiếp đi. Trong cơn mơ mòng, tôi thấy Bác đi dém chăn cho từng đồng chí. Trong đêm yên tĩnh, Bác sợ chúng tôi giật thột, nên mỗi bước đi thật nhẹ nhõm, thật khéo. Giữa cái giá rét của mùa đông núi rừng, tôi thấy ko còn lạnh lẽo. Bởi tôi cùng đồng chí được sưởi ấm bởi tấm lòng mến thương của Bác, tấm lòng Bác ấm hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy ngoài kia. Lúc này tôi càng cảm nhận và hiểu thâm thúy những câu thơ nhưng thi sĩ Nguyễn Đình Thi viết về Bác:
“Nơi đây sống một người tóc bạc
Người ko con nhưng có triệu con
Nhân dân ta gọi Người là Bác
Cả đời người là của nước non”
Tôi mơ mòng ngủ thiếp đi, nhưng hình ảnh Bác bên bếp lửa, hình ảnh Bác đi vén chăn lại khiến tôi thổn thức nỗi lòng nhưng thức dậy. Tôi hỏi Bác ngồi ở ngoài có lạnh lắm ko, đã khuya rồi sao Bác còn chưa ngủ. Nhưng Bác nói rằng tôi đừng lo lắng quá, hãy ngủ cho ngon, ngày mai còn phải đấu tranh với giặc thù.

Dù nghe lời Bác tôi nằm xuống để ngủ, nhưng lòng cứ lo Bác sẽ ốm mất nếu cứ thức hoài như thế. Bởi chiến dịch này hãy còn dài, nhưng đường trường rừng núi nhiều hiểm trở, Bác ko ngủ thì mai lấy sức đâu nhưng đi.
Trong cơn mơ mòng tỉnh dậy làn thứ ba, tôi giật thột lúc thấy Bác vẫn ngồi đinh ninh bên bếp lửa. Tôi vội vã nằng nặc mời Bác đi ngủ, vì trời sắp sáng mất rồi. Bác nói rằng, “cháu cứ việc ngủ ngon để ngay mai còn có sức đánh giặc”, còn Bác, Bác ngủ ko an lòng. Bởi Bác thương đoàn dân công đang phải ngủ ngoài rừng, phải rải lá cây làm chiếu, trời rét nhưng chỉ có manh áo lấy làm chăn. Trời còn mưa lâm thâm nên Bác càng sốt ruột, càng nghĩ nhưng thương nên ko an lòng ngủ  được.
Xúc cảm của tôi lúc đó là xúc động nghẹn ngào. Dù chiến tranh khốc liệt, khổ cực, thiếu thốn, nhưng được kề bên một người hết lòng vì quân dân, vì quốc gia như thế, quả là một may mắn của tôi. Lòng tôi yêu quý, kính trọng Bác biết bao. Và lúc này tôi đã thức luôn cùng Bác. Lòng tôi thầm nghĩ, chỉ có Bác mới có tấm lòng rộng lớn tới thế, mới có thể vì nước vì dân nhưng bôn ba khắp nơi, vì nước vì dân nhưng bao đêm ko ngủ. Hay nói cách khác, Bác ko ngủ đêm nay và nhiều đêm khác nữa, vì một lẽ rằng Bác là Hồ Chí Minh, là vị lãnh tụ mến yêu của dân tộc Việt Nam.
Kỉ niệm này, lúc chiến dịch Biên giới Thu – Đông kết thúc tôi có kể lại cho một thi sĩ và anh đã sáng tác nên bài thơ nổi tiếng tên “Đêm nay Bác ko ngủ”. Và tôi cũng kể lại câu chuyện về Bác cho nhiều thế hệ con cháu lúc quốc gia đã hòa bình.
Qua bài soạn Văn tự sự và mô tả Đề 2 cùng với một bài văn tự sự cụ thể trên đây, mong rằng các em nắm được hình thức kể một câu chuyện từ một tác phẩm thơ có tính chất tự sự.

#Viết #bài #tập #làm #văn #số #Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #Đề #trang

Soạn Văn tự sự và mô tả Đề 2: Kể lại nội dung được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm hoặc Đêm nay Bác ko ngủ) theo những ngôi kể không giống nhau (thứ bậc ba hoặc thứ bậc nhất). 1. Lập dàn ý soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44 Mở bài:
– Giới thiệu về bối cảnh của câu chuyện
Thân bài:
– Dựa vào nội dung chính của bài thơ, em có thể thuật lại câu chuyện theo số lần thức dậy của anh đội viên. Mỗi lần thức dậy, là một xúc cảm không giống nhau

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

– Kết quả sau nhiều lần thức dậy của anh đội viên, là anh đã thức luôn cùng Bác
– Nêu bật được hình ảnh vị lãnh tụ, vì cha già dân tộc Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Kết bài:
– Khẳng định tấm lòng lo cho dân quân, cho quốc gia của Bác Hồ và khẳng định biểu tượng Hồ Chí Minh trong lòng dân quân Việt Nam.
2. Thực hành kể lại nội dung được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự Dưới đây là bài viết ở thứ bậc nhất để các em tham khảo:
Vậy là đã hơn 70 năm kể từ chiến dịch Biên giới 1950. Tôi nay đã già nhưng những kỷ niệm về một thời kháng chiến vẫn còn mãi trong sự ghi nhớ, trong trái tim. Đặc trưng là những tháng ngày đấu tranh được kề cận bên Bác Hồ. Trong đó, có một kỷ niệm nhưng mỗi lần nghĩ lại tôi lại càng mến yêu, thương yêu và cảm phục Bác. Tôi sẽ kể cho bạn nghe ngay sau đây.
Trong một đêm giá rét giữa chiến dịch Biên giới Thu – Đông cuối năm 1950, tôi bỗng tỉnh dậy giữa đêm khuya thì thấy bác Hồ vẫn ngồi bên bếp lửa. Dáng Bác cao gầy ngồi trầm ngâm giữa ko gian vắng lặng. Rừng núi âm u, trời thì mưa lâm thâm, mái lều tranh gió thổi xơ xác, càng làm nổi trội vẻ độc thân của vị lãnh tụ của dân tộc. Lo nghĩ cho quân dân, cho quốc gia, tóc Bác đã bạc đi nhiều. Tôi tỉnh dậy nhưng ko lên tiếng nhưng cứ thế nhìn Bác. Cho tới hiện thời, tôi còn nhớ niềm xúc động và thương yêu trỗi dậy lúc đó lúc nhìn vào bóng vía Bác Hồ.
Nhưng cả ngày dài hành quân, tôi cũng thiếp đi. Trong cơn mơ mòng, tôi thấy Bác đi dém chăn cho từng đồng chí. Trong đêm yên tĩnh, Bác sợ chúng tôi giật thột, nên mỗi bước đi thật nhẹ nhõm, thật khéo. Giữa cái giá rét của mùa đông núi rừng, tôi thấy ko còn lạnh lẽo. Bởi tôi cùng đồng chí được sưởi ấm bởi tấm lòng mến thương của Bác, tấm lòng Bác ấm hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy ngoài kia. Lúc này tôi càng cảm nhận và hiểu thâm thúy những câu thơ nhưng thi sĩ Nguyễn Đình Thi viết về Bác:
“Nơi đây sống một người tóc bạc
Người ko con nhưng có triệu con
Nhân dân ta gọi Người là Bác
Cả đời người là của nước non”
Tôi mơ mòng ngủ thiếp đi, nhưng hình ảnh Bác bên bếp lửa, hình ảnh Bác đi vén chăn lại khiến tôi thổn thức nỗi lòng nhưng thức dậy. Tôi hỏi Bác ngồi ở ngoài có lạnh lắm ko, đã khuya rồi sao Bác còn chưa ngủ. Nhưng Bác nói rằng tôi đừng lo lắng quá, hãy ngủ cho ngon, ngày mai còn phải đấu tranh với giặc thù.

Dù nghe lời Bác tôi nằm xuống để ngủ, nhưng lòng cứ lo Bác sẽ ốm mất nếu cứ thức hoài như thế. Bởi chiến dịch này hãy còn dài, nhưng đường trường rừng núi nhiều hiểm trở, Bác ko ngủ thì mai lấy sức đâu nhưng đi.
Trong cơn mơ mòng tỉnh dậy làn thứ ba, tôi giật thột lúc thấy Bác vẫn ngồi đinh ninh bên bếp lửa. Tôi vội vã nằng nặc mời Bác đi ngủ, vì trời sắp sáng mất rồi. Bác nói rằng, “cháu cứ việc ngủ ngon để ngay mai còn có sức đánh giặc”, còn Bác, Bác ngủ ko an lòng. Bởi Bác thương đoàn dân công đang phải ngủ ngoài rừng, phải rải lá cây làm chiếu, trời rét nhưng chỉ có manh áo lấy làm chăn. Trời còn mưa lâm thâm nên Bác càng sốt ruột, càng nghĩ nhưng thương nên ko an lòng ngủ  được.
Xúc cảm của tôi lúc đó là xúc động nghẹn ngào. Dù chiến tranh khốc liệt, khổ cực, thiếu thốn, nhưng được kề bên một người hết lòng vì quân dân, vì quốc gia như thế, quả là một may mắn của tôi. Lòng tôi yêu quý, kính trọng Bác biết bao. Và lúc này tôi đã thức luôn cùng Bác. Lòng tôi thầm nghĩ, chỉ có Bác mới có tấm lòng rộng lớn tới thế, mới có thể vì nước vì dân nhưng bôn ba khắp nơi, vì nước vì dân nhưng bao đêm ko ngủ. Hay nói cách khác, Bác ko ngủ đêm nay và nhiều đêm khác nữa, vì một lẽ rằng Bác là Hồ Chí Minh, là vị lãnh tụ mến yêu của dân tộc Việt Nam.
Kỉ niệm này, lúc chiến dịch Biên giới Thu – Đông kết thúc tôi có kể lại cho một thi sĩ và anh đã sáng tác nên bài thơ nổi tiếng tên “Đêm nay Bác ko ngủ”. Và tôi cũng kể lại câu chuyện về Bác cho nhiều thế hệ con cháu lúc quốc gia đã hòa bình.
Qua bài soạn Văn tự sự và mô tả Đề 2 cùng với một bài văn tự sự cụ thể trên đây, mong rằng các em nắm được hình thức kể một câu chuyện từ một tác phẩm thơ có tính chất tự sự.

#Viết #bài #tập #làm #văn #số #Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #Đề #trang

[rule_3_plain]

#Viết #bài #tập #làm #văn #số #Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #Đề #trang

Soạn Văn tự sự và mô tả Đề 2 giúp em biết cách kể một câu chuyện từ một bài thơ có tính chất tự sự, từ đó hiểu hơn về văn tự sự.

Bạn thấy bài viết Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Viết bài tập làm văn số 1 – Soạn văn tự sự và mô tả Đề 2 trang 44 bên dưới để website ecogreengiapnhi.net có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website ecogreengiapnhi.net

Nguồn: ecogreengiapnhi.net

#Viết #bài #tập #làm #văn #số #Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #Đề #trang

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button