Cẩm Nang

Soạn văn tự sự và miêu tả đề 3 trang 45

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45 phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tri thức cẩm nang khác tại đây => Cẩm Nang

Bài văn tự sự và mô tả đề 3 giúp các em học trò lập dàn ý và gợi ý cho bài văn hay nhất. Dựa vào dàn ý và bài viết để triển khai bài làm văn của mình hiệu quả hơn.

Đề 3: Viết một bài văn tự sự mô tả một cảnh đẹp nhưng em đã gặp trong kì nghỉ hè (có thể là cảnh em đi nghỉ hè, cánh đồng, cánh rừng ở quê em)

Câu trả lời

Trước tiên, để làm một bài văn hay, bạn cần có dàn ý. Sau đó tăng trưởng bài viết dựa trên những ý tưởng đã viết

Lập dàn ý bài văn làm bài văn mô tả đề 3

mô tả quê hương
Tả quê hương

Mở đầu:

– Sao con thấy cảnh đẹp thế? Đó là quê ngoại ở Thái Bình với cánh đồng thẳng cánh cò bay.

Nội dung bài đăng:

Mô tả cụ thể:

– Ko khí buổi sớm thật yên bình, tiếng gà trống gáy, gió thổi mát rượi, rặng tre sau nhà rì rào…

– Mô tả người:

  • Người lớn ra đồng
  • Trẻ em thả diều

– Tả cảnh buổi trưa, lúc tối.

Kết thúc:

– Nêu cảm nhận của em về cảnh đẹp quê hương

Tập làm bài văn tự sự mô tả đề 3

Hè năm ngoái được bố mẹ đưa về quê ngoại chơi. Quê ngoại tôi ở Thái Bình, cách Hà Nội ko xa. Mỗi lần về quê, tôi cảm thấy rất hào hứng với nhiều cảnh đẹp, nhiều bằng hữu. Mọi người rất thân thiết và hòa đồng khiến tôi cảm thấy rất thân thiện và thân quen.

Nhà bà ngoại ở đầu làng. Trước nhà bà ngoại là khu đất nông nghiệp rộng mênh mông. Năm nào về quê cũng thấy rộn rực và bình yên.

Tôi thích nhất là bầu ko khí vào buổi sáng sớm. Với tiếng gà trống gáy “Òó o” và đài truyền thanh xã khởi đầu phát bản tin cả nhà đã thức dậy. Ông nội tập thể dục, trong lúc bà lau nhà và sẵn sàng nước nóng pha trà. Tiếng gió thổi nhè nhẹ nhưng mát rượi cùng với tiếng rì rào nho nhỏ của rặng tre sau nhà. Ôi sao nhưng bình yên quá, khác xa với tiếng còi xe giữa Hà Nội lập cập.

Buổi sáng bước ra đường, tôi gặp các cô, các chú đạp xe ra đồng. Những tiếng cười nói, những lời chào thân thiết “Có em gặt chưa?”, “Lúa năm nay được mùa”. Rồi tiếng giục nhau thu hoạch “Nhanh lên, nghe đài đi, sắp có bão rồi các bạn ơi!” Mọi người đều trong ko khí rộn ràng, vui tươi và phấn khởi. Người dân quê tôi thật tốt bụng và chất phác.

Ông bà nội già rồi, cấy chỉ đủ ăn, còn lại gửi cho họ đấu thầu. Ông bà ở nhà có khoảng sân trống là nơi bọn trẻ chúng tôi tới chơi. Nào là ô quan, nào là nhảy dây hay rồng rắn lên mây … Nhiều trò chơi dân gian nhưng ở thị thành chật hẹp ko có điều kiện chơi.

trò chơi cũ
Trò chơi ô ăn quan

Điều khiến tôi thích thú và ấn tượng nhất là trò chơi thả diều. Với cánh đồng rộng thẳng tắp, thẳng cánh cò bay là một vị trí lý tưởng. Tôi nhớ, cứ bốn giờ, năm giờ chiều, lũ trẻ chúng tôi lại nô nức ra đồng, chạy dọc bờ đê, thả diều và la hét. Cảm giác lúc đó thật hạnh phúc. Mê mải chơi game tới nỗi bóng tối cũng dần buông xuống, người lớn gọi đi tắm rồi chạy về nhà.

Tôi còn nhớ, một buổi chiều hôm đó, tôi bị ngã trên đê và làm mất con diều nhưng ông tôi đã làm. Về tới nhà, tôi rón rén tới bên anh để xin lỗi. Dưới ánh đèn vàng le lói, bóng anh đổ xuống sàn, anh ngước nhìn tôi. Từ đầu tới chân tôi lem luốc như hề, tưởng anh giận nhưng ko. Anh cười hiền bảo: “Em tắm đi, anh làm con diều khác”. Tôi mừng quá nên được điểm 10, rồi chạy nhanh đi tắm. Lúc tắm xong, tôi bước ra thì thấy anh đang ngồi trên sào tre làm diều. Tôi bật khóc và ôm chầm lấy anh. Cảm ơn bạn rất nhiều.

Một ngày ở quê kết thúc yên bình bằng bữa cơm chiều của bà. Cô đó nấu bếp rất ngon, giống như mẹ tôi nấu cho tôi mỗi ngày. Lúc đó, tôi cũng nhìn thấy, mẹ là người đã dạy mẹ tôi nấu bếp ngon. Vì vậy, dù xa bố mẹ nhưng mỗi bữa cơm với ông bà tôi ko còn cảm giác Hà Nội nữa. Để bố mẹ yên tâm công việc.

Ngay sau đó, kỳ nghỉ hè của tôi kết thúc, bố mẹ tôi từ Hà Nội về đón tôi. Lúc chia tay ông bà nội, tôi thực sự luyến tiếc. Con cầu mong ông bà vạn thọ để hàng năm được về thăm. Cô đó cũng đóng gói rất nhiều đồ ăn và thức uống. Tất cả đều là quà quê nhưng mỗi lần về lại ôm bao nhiêu món quà.

Tôi lên xe, theo bố mẹ về lại Hà Nội và ko ngừng nghĩ về ông bà và quãng thời kì tươi đẹp đó. Người dân thân thiết và thân thiện, cảnh sắc tự nhiên tươi đẹp, yên bình. Mẹ nói với tôi: “Nếu năm nay, thành tích của con tốt thì nghỉ hè, mẹ sẽ cho con về thăm ông bà”. Đôi mắt tôi nhấp nhánh kỳ vọng. Em tự vấn, sẽ siêng năng học hành và chăm ngoan để năm sau và nhiều năm nữa được về quê với ông bà ngoại. Và hứa với Thái Bình – quê ngoại của tôi vào một ngày ko xa.

Thông tin cần xem thêm về Soạn văn tự sự và miêu tả đề 3 trang 45

Hình Ảnh về Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45

Video về Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45

Wiki về Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45

Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45 -

Bài văn tự sự và mô tả đề 3 giúp các em học trò lập dàn ý và gợi ý cho bài văn hay nhất. Dựa vào dàn ý và bài viết để triển khai bài làm văn của mình hiệu quả hơn.

Đề 3: Viết một bài văn tự sự mô tả một cảnh đẹp nhưng em đã gặp trong kì nghỉ hè (có thể là cảnh em đi nghỉ hè, cánh đồng, cánh rừng ở quê em)

Câu trả lời

Trước tiên, để làm một bài văn hay, bạn cần có dàn ý. Sau đó tăng trưởng bài viết dựa trên những ý tưởng đã viết

Lập dàn ý bài văn làm bài văn mô tả đề 3

mô tả quê hương
Tả quê hương

Mở đầu:

- Sao con thấy cảnh đẹp thế? Đó là quê ngoại ở Thái Bình với cánh đồng thẳng cánh cò bay.

Nội dung bài đăng:

Mô tả cụ thể:

- Ko khí buổi sớm thật yên bình, tiếng gà trống gáy, gió thổi mát rượi, rặng tre sau nhà rì rào…

- Mô tả người:

  • Người lớn ra đồng
  • Trẻ em thả diều

- Tả cảnh buổi trưa, lúc tối.

Kết thúc:

- Nêu cảm nhận của em về cảnh đẹp quê hương

Tập làm bài văn tự sự mô tả đề 3

Hè năm ngoái được bố mẹ đưa về quê ngoại chơi. Quê ngoại tôi ở Thái Bình, cách Hà Nội ko xa. Mỗi lần về quê, tôi cảm thấy rất hào hứng với nhiều cảnh đẹp, nhiều bằng hữu. Mọi người rất thân thiết và hòa đồng khiến tôi cảm thấy rất thân thiện và thân quen.

Nhà bà ngoại ở đầu làng. Trước nhà bà ngoại là khu đất nông nghiệp rộng mênh mông. Năm nào về quê cũng thấy rộn rực và bình yên.

Tôi thích nhất là bầu ko khí vào buổi sáng sớm. Với tiếng gà trống gáy “Òó o” và đài truyền thanh xã khởi đầu phát bản tin cả nhà đã thức dậy. Ông nội tập thể dục, trong lúc bà lau nhà và sẵn sàng nước nóng pha trà. Tiếng gió thổi nhè nhẹ nhưng mát rượi cùng với tiếng rì rào nho nhỏ của rặng tre sau nhà. Ôi sao nhưng bình yên quá, khác xa với tiếng còi xe giữa Hà Nội lập cập.

Buổi sáng bước ra đường, tôi gặp các cô, các chú đạp xe ra đồng. Những tiếng cười nói, những lời chào thân thiết “Có em gặt chưa?”, “Lúa năm nay được mùa”. Rồi tiếng giục nhau thu hoạch "Nhanh lên, nghe đài đi, sắp có bão rồi các bạn ơi!" Mọi người đều trong ko khí rộn ràng, vui tươi và phấn khởi. Người dân quê tôi thật tốt bụng và chất phác.

Ông bà nội già rồi, cấy chỉ đủ ăn, còn lại gửi cho họ đấu thầu. Ông bà ở nhà có khoảng sân trống là nơi bọn trẻ chúng tôi tới chơi. Nào là ô quan, nào là nhảy dây hay rồng rắn lên mây ... Nhiều trò chơi dân gian nhưng ở thị thành chật hẹp ko có điều kiện chơi.

trò chơi cũ
Trò chơi ô ăn quan

Điều khiến tôi thích thú và ấn tượng nhất là trò chơi thả diều. Với cánh đồng rộng thẳng tắp, thẳng cánh cò bay là một vị trí lý tưởng. Tôi nhớ, cứ bốn giờ, năm giờ chiều, lũ trẻ chúng tôi lại nô nức ra đồng, chạy dọc bờ đê, thả diều và la hét. Cảm giác lúc đó thật hạnh phúc. Mê mải chơi game tới nỗi bóng tối cũng dần buông xuống, người lớn gọi đi tắm rồi chạy về nhà.

Tôi còn nhớ, một buổi chiều hôm đó, tôi bị ngã trên đê và làm mất con diều nhưng ông tôi đã làm. Về tới nhà, tôi rón rén tới bên anh để xin lỗi. Dưới ánh đèn vàng le lói, bóng anh đổ xuống sàn, anh ngước nhìn tôi. Từ đầu tới chân tôi lem luốc như hề, tưởng anh giận nhưng ko. Anh cười hiền bảo: "Em tắm đi, anh làm con diều khác". Tôi mừng quá nên được điểm 10, rồi chạy nhanh đi tắm. Lúc tắm xong, tôi bước ra thì thấy anh đang ngồi trên sào tre làm diều. Tôi bật khóc và ôm chầm lấy anh. Cảm ơn bạn rất nhiều.

Một ngày ở quê kết thúc yên bình bằng bữa cơm chiều của bà. Cô đó nấu bếp rất ngon, giống như mẹ tôi nấu cho tôi mỗi ngày. Lúc đó, tôi cũng nhìn thấy, mẹ là người đã dạy mẹ tôi nấu bếp ngon. Vì vậy, dù xa bố mẹ nhưng mỗi bữa cơm với ông bà tôi ko còn cảm giác Hà Nội nữa. Để bố mẹ yên tâm công việc.

Ngay sau đó, kỳ nghỉ hè của tôi kết thúc, bố mẹ tôi từ Hà Nội về đón tôi. Lúc chia tay ông bà nội, tôi thực sự luyến tiếc. Con cầu mong ông bà vạn thọ để hàng năm được về thăm. Cô đó cũng đóng gói rất nhiều đồ ăn và thức uống. Tất cả đều là quà quê nhưng mỗi lần về lại ôm bao nhiêu món quà.

Tôi lên xe, theo bố mẹ về lại Hà Nội và ko ngừng nghĩ về ông bà và quãng thời kì tươi đẹp đó. Người dân thân thiết và thân thiện, cảnh sắc tự nhiên tươi đẹp, yên bình. Mẹ nói với tôi: “Nếu năm nay, thành tích của con tốt thì nghỉ hè, mẹ sẽ cho con về thăm ông bà”. Đôi mắt tôi nhấp nhánh kỳ vọng. Em tự vấn, sẽ siêng năng học hành và chăm ngoan để năm sau và nhiều năm nữa được về quê với ông bà ngoại. Và hứa với Thái Bình - quê ngoại của tôi vào một ngày ko xa.

Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45

#Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #đề #trang

[rule_3_plain]

#Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #đề #trang

Bài soạn văn tự sự và mô tả đề 3 giúp các em lập dàn ý và gợi ý viết bài tốt nhất. Dựa vào dàn ý và bài viết để triển khai bài tập làm văn của mình được hiệu quả hơn.

#Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #đề #trang

Đề bài số 3: Viết bài văn tự sự mô tả một cảnh đẹp nhưng em đã gặp trong mấy tháng nghỉ hè (có thể là phong cảnh nơi em nghỉ mát, hoặc cánh đồng hay rừng núi quê em) Trả lời
Trước tiên, để làm một bài văn hay, đủ ý thì các em cần có dàn ý. Sau đó, triển khai bài viết dựa trên các ý đã viết Dàn ý bài soạn văn tự sự mô tả đề 3 Tả cảnh quê hươngMở bài:
– Nêu lý do em thấy cảnh đẹp đó? Đó là quê Ngoại ở Thái Bình với cánh đồng thẳng cánh cò bay
Thân bài:

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Mô tả cụ thể:
– Ko khí buổi sáng sớm yên bình, tiếng gà gáy, tiếng gió thổi nhè nhẹ mát rượi, tiếng rì rào của rặng tre sau nhà…
– Mô tả con người:

Người lớn thì ra đồng
Trẻ em thì thả diều

– Mô tả phong cảnh lúc trưa chiều, và buổi tối
Kết bài:
– Nêu cảm tưởng của em về cảnh đẹp quê hương Thực hành soạn văn tự sự mô tả đề 3 Vào kì nghỉ hè năm ngoái, bố mẹ đã đưa tôi về quê ngoại chơi. Quê ngoại tôi ở Thái Bình cách Hà Nội ko xa lắm. Mỗi lần được về quê, tôi cảm thấy rất thích thú với nhiều cảnh đẹp và nhiều bằng hữu. Mọi người rất thân thiết và hòa đồng làm tôi cảm thấy rất thân thiện và thân thuộc.
Nhà của ngoại ở ngay đầu làng. Trước nhà ngoại là một khoảng đất nông nghiệp rộng mênh mông, mênh mang. Mỗi năm tôi về ngoại đều cảm thấy thích thú và yên bình.
Tôi thích nhất là ko khí vào buổi sáng sớm. Với tiếng gà gáy “Ò ó o” và loa phát thanh xã khởi đầu truyền đi tin tức là cả nhà đã dậy. Ông thì tập thể dục, còn bà thì lụi hụi thu dọn nhà cửa và sẵn sàng nước nóng pha chè. Tiếng gió thổi nhè nhẹ nhưng mát rượi cùng với tiếng rì rào to nhỏ của rặng tre sau nhà. Ôi, sao nhưng yên bình tới thế, khác hẳn với tiếng còi xe nơi Hà Nội xô bồ.
Vào buổi sáng lúc bước chân ra đường đã gặp các cô, các bác lách cách đạp xe ra đồng. Tiếng cười nói, chào hỏi nhau đầy thân thiết “Nhà bà đã gặt được chưa?”, “Lúa năm nay được mùa lắm”. Rồi thì tiếng giục nhau thu hoạch “Gặt nhanh lên, nghe đài báo sắp có bão đấy bà con ạ!” Người nào cũng trong ko khí tấp nập, đông vui và hồ hởi. Người dân quê tôi hiền lành, chất phác vậy đấy.
Ông bà ngoại tôi thì đã già, chỉ cấy đủ ăn, còn lại gửi cho họ đấu thầu hết. Ông bà ở nhà với khoảng sân trống là nơi nhưng tụi trẻ nhỏ chúng tôi kéo nhau tới chơi. Nào là ô ăn quan, nào là nhảy dây hay rồng rắn lên mây… Rất nhiều trò chơi dân gian nhưng ở thị thành chật hẹp ko có điều kiện để chơi.
Trò chơi ô ăn quanĐiều làm tôi thích thú và ấn tượng nhất đó là trò chơi thả diều. Với cánh đồng rộng thẳng cánh cò bay là vị trí lý tưởng. Tôi nhớ, cứ tầm 4 giờ, 5 giờ chiều, lũ trẻ chúng tôi lại ùa ra cánh đồng, chạy dọc con đê nhưng thả diều và la hét. Cảm giác lúc đó thật sung sướng. Chúng tôi mê mải chơi tới nỗi bóng tối đã dần buông xuống, người lớn gọi về tắm rửa mới lốc cốc thi nhau chạy về nhà.
Tôi nhớ, một buổi chiều ngày hôm đó, tôi bị ngã trên đê và để tuột mất cái diều nhưng ông ngoại đã làm. Về nhà, tôi rón rén tới bên ông xin lỗi. Dưới ánh đèn vàng le lói, bóng ông đổ dưới nền nhà, ông ngước lên nhìn tôi. Từ đầu xuống chân tôi lem luốc như một chú hề, nghĩ rằng ông tức giận nhưng ko. Ông bật cười hiền hòa và bảo “Cháu đi tắm đi, ông làm cho con diều khác”. Tôi vui như được điểm 10 vậy đó, rồi vèo vèo chạy đi tắm. Lúc tắm xong, tôi đi ra đã thấy ông ngồi vót tre làm diều. Tôi rưng rưng nước mắt nhưng ôm chầm lấy ông. Cảm ơn ông rất nhiều.
Một ngày ở quê kết thúc yên bình với bữa cơm tối của bà ngoại. Bà nấu bếp rất ngon, giống như hương vị nhưng mẹ tôi vẫn nấu cho tôi hằng ngày. Lúc đó, tôi cũng đã nhìn thấy, bà là người đã dạy mẹ tôi cách nấu bếp ngon. Nên dù xa bố mẹ, mỗi bữa cơm bên ông bà ko còn cảm giác nhớ Hà Nội nhiều nữa. Để bố mẹ tôi yên tâm công việc.
Rất nhanh sau đó, kỳ nghỉ hè của tôi kết thúc, bố mẹ từ Hà Nội trở về đón tôi. Lúc chia tay ông bà, tôi thật sự lưu luyến. Cầu mong cho ông bà mãi vạn thọ để mỗi năm tôi lại được về thăm ông bà. Bà còn gói ghém rất nhiều đồ ăn, thức uống. Tất cả đều là quà quê nhưng lần nào về cũng được ôm đi bao nhiêu là quà cáp.
Tôi lên xe, theo bố mẹ trở về Hà Nội nhưng cứ nhớ mãi về ông bà và khoảng thời kì xinh tươi đó. Con người thân thiết thân thiện, cảnh sắc tự nhiên tươi đẹp và yên bình. Mẹ nói với tôi “Nếu năm nay, thành tích của con được tốt thì nghỉ hè, mẹ lại cho về thăm ông bà nữa”. Ánh mắt tôi lóe lên tia kỳ vọng. Tôi tự vấn, sẽ siêng năng và học tập thật tốt để năm sau và nhiều năm nữa được về quê với ông bà. Và hứa Thái Bình – quê ngoại của tôi vào một ngày ko xa.

#Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #đề #trang

Đề bài số 3: Viết bài văn tự sự mô tả một cảnh đẹp nhưng em đã gặp trong mấy tháng nghỉ hè (có thể là phong cảnh nơi em nghỉ mát, hoặc cánh đồng hay rừng núi quê em) Trả lời
Trước tiên, để làm một bài văn hay, đủ ý thì các em cần có dàn ý. Sau đó, triển khai bài viết dựa trên các ý đã viết Dàn ý bài soạn văn tự sự mô tả đề 3 Tả cảnh quê hươngMở bài:
– Nêu lý do em thấy cảnh đẹp đó? Đó là quê Ngoại ở Thái Bình với cánh đồng thẳng cánh cò bay
Thân bài:

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Mô tả cụ thể:
– Ko khí buổi sáng sớm yên bình, tiếng gà gáy, tiếng gió thổi nhè nhẹ mát rượi, tiếng rì rào của rặng tre sau nhà…
– Mô tả con người:

Người lớn thì ra đồng
Trẻ em thì thả diều

– Mô tả phong cảnh lúc trưa chiều, và buổi tối
Kết bài:
– Nêu cảm tưởng của em về cảnh đẹp quê hương Thực hành soạn văn tự sự mô tả đề 3 Vào kì nghỉ hè năm ngoái, bố mẹ đã đưa tôi về quê ngoại chơi. Quê ngoại tôi ở Thái Bình cách Hà Nội ko xa lắm. Mỗi lần được về quê, tôi cảm thấy rất thích thú với nhiều cảnh đẹp và nhiều bằng hữu. Mọi người rất thân thiết và hòa đồng làm tôi cảm thấy rất thân thiện và thân thuộc.
Nhà của ngoại ở ngay đầu làng. Trước nhà ngoại là một khoảng đất nông nghiệp rộng mênh mông, mênh mang. Mỗi năm tôi về ngoại đều cảm thấy thích thú và yên bình.
Tôi thích nhất là ko khí vào buổi sáng sớm. Với tiếng gà gáy “Ò ó o” và loa phát thanh xã khởi đầu truyền đi tin tức là cả nhà đã dậy. Ông thì tập thể dục, còn bà thì lụi hụi thu dọn nhà cửa và sẵn sàng nước nóng pha chè. Tiếng gió thổi nhè nhẹ nhưng mát rượi cùng với tiếng rì rào to nhỏ của rặng tre sau nhà. Ôi, sao nhưng yên bình tới thế, khác hẳn với tiếng còi xe nơi Hà Nội xô bồ.
Vào buổi sáng lúc bước chân ra đường đã gặp các cô, các bác lách cách đạp xe ra đồng. Tiếng cười nói, chào hỏi nhau đầy thân thiết “Nhà bà đã gặt được chưa?”, “Lúa năm nay được mùa lắm”. Rồi thì tiếng giục nhau thu hoạch “Gặt nhanh lên, nghe đài báo sắp có bão đấy bà con ạ!” Người nào cũng trong ko khí tấp nập, đông vui và hồ hởi. Người dân quê tôi hiền lành, chất phác vậy đấy.
Ông bà ngoại tôi thì đã già, chỉ cấy đủ ăn, còn lại gửi cho họ đấu thầu hết. Ông bà ở nhà với khoảng sân trống là nơi nhưng tụi trẻ nhỏ chúng tôi kéo nhau tới chơi. Nào là ô ăn quan, nào là nhảy dây hay rồng rắn lên mây… Rất nhiều trò chơi dân gian nhưng ở thị thành chật hẹp ko có điều kiện để chơi.
Trò chơi ô ăn quanĐiều làm tôi thích thú và ấn tượng nhất đó là trò chơi thả diều. Với cánh đồng rộng thẳng cánh cò bay là vị trí lý tưởng. Tôi nhớ, cứ tầm 4 giờ, 5 giờ chiều, lũ trẻ chúng tôi lại ùa ra cánh đồng, chạy dọc con đê nhưng thả diều và la hét. Cảm giác lúc đó thật sung sướng. Chúng tôi mê mải chơi tới nỗi bóng tối đã dần buông xuống, người lớn gọi về tắm rửa mới lốc cốc thi nhau chạy về nhà.
Tôi nhớ, một buổi chiều ngày hôm đó, tôi bị ngã trên đê và để tuột mất cái diều nhưng ông ngoại đã làm. Về nhà, tôi rón rén tới bên ông xin lỗi. Dưới ánh đèn vàng le lói, bóng ông đổ dưới nền nhà, ông ngước lên nhìn tôi. Từ đầu xuống chân tôi lem luốc như một chú hề, nghĩ rằng ông tức giận nhưng ko. Ông bật cười hiền hòa và bảo “Cháu đi tắm đi, ông làm cho con diều khác”. Tôi vui như được điểm 10 vậy đó, rồi vèo vèo chạy đi tắm. Lúc tắm xong, tôi đi ra đã thấy ông ngồi vót tre làm diều. Tôi rưng rưng nước mắt nhưng ôm chầm lấy ông. Cảm ơn ông rất nhiều.
Một ngày ở quê kết thúc yên bình với bữa cơm tối của bà ngoại. Bà nấu bếp rất ngon, giống như hương vị nhưng mẹ tôi vẫn nấu cho tôi hằng ngày. Lúc đó, tôi cũng đã nhìn thấy, bà là người đã dạy mẹ tôi cách nấu bếp ngon. Nên dù xa bố mẹ, mỗi bữa cơm bên ông bà ko còn cảm giác nhớ Hà Nội nhiều nữa. Để bố mẹ tôi yên tâm công việc.
Rất nhanh sau đó, kỳ nghỉ hè của tôi kết thúc, bố mẹ từ Hà Nội trở về đón tôi. Lúc chia tay ông bà, tôi thật sự lưu luyến. Cầu mong cho ông bà mãi vạn thọ để mỗi năm tôi lại được về thăm ông bà. Bà còn gói ghém rất nhiều đồ ăn, thức uống. Tất cả đều là quà quê nhưng lần nào về cũng được ôm đi bao nhiêu là quà cáp.
Tôi lên xe, theo bố mẹ trở về Hà Nội nhưng cứ nhớ mãi về ông bà và khoảng thời kì xinh tươi đó. Con người thân thiết thân thiện, cảnh sắc tự nhiên tươi đẹp và yên bình. Mẹ nói với tôi “Nếu năm nay, thành tích của con được tốt thì nghỉ hè, mẹ lại cho về thăm ông bà nữa”. Ánh mắt tôi lóe lên tia kỳ vọng. Tôi tự vấn, sẽ siêng năng và học tập thật tốt để năm sau và nhiều năm nữa được về quê với ông bà. Và hứa Thái Bình – quê ngoại của tôi vào một ngày ko xa.

#Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #đề #trang

[rule_3_plain]

#Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #đề #trang

Bài soạn văn tự sự và mô tả đề 3 giúp các em lập dàn ý và gợi ý viết bài tốt nhất. Dựa vào dàn ý và bài viết để triển khai bài tập làm văn của mình được hiệu quả hơn.

Bạn thấy bài viết Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Soạn văn tự sự và mô tả đề 3 trang 45 bên dưới để website ecogreengiapnhi.net có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website ecogreengiapnhi.net

Nguồn: ecogreengiapnhi.net

#Soạn #văn #tự #sự #và #miêu #tả #đề #trang

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button