Cẩm Nang

Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD)

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD) phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tri thức cẩm nang khác tại đây => Cẩm Nang

Soạn bài Nói và nghe: Kể lại một kinh nghiệm đáng nhớ Trang 45 sgk Ngữ Văn 6 được biên soạn bám sát sách Ngữ Văn lớp 6 của Cánh diều và có đầy đủ các ý giúp các em nắm được những ý chính cần có trong bài làm văn. dễ dàng hơn.

Tập thể dục:

Em hãy kể một câu chuyện nhưng em đã trải qua và có ấn tượng thâm thúy về một thành viên trong gia đình.

Câu trả lời:

Phần mở đầu: Chào hỏi, giới thiệu người thân và những sự việc, tình huống của người thân để lại trong em ấn tượng thâm thúy.

Ở Làng, cha tôi nổi tiếng rằng người dữ dằn và khó tính. Vì vậy, tất cả trẻ em trong Làng đều sợ bố tôi, kể cả tôi. Tôi luôn nghĩ “Ko biết bố có yêu mình ko?” Tôi chắc rằng bạn đang tò mò vì sao tôi lại nghĩ tương tự. Bởi vì bố tôi luôn rất nghiêm khắc với tôi, ko bao giờ khen ngợi tôi, ôm tôi và thậm chí còn la mắng, trừng trị tôi lúc tôi mắc lỗi. Cho tới một ngày tôi trông thấy rằng bố tôi luôn mến thương tôi, quan tâm tôi, chăm sóc và lo lắng cho tôi theo cách của riêng ông nhưng tôi chưa đủ lớn để trông thấy.

Thân bài: Chọn và sắp xếp các ý chính theo trình tự thời kì và ko gian để lập luận, nêu nguyên nhân xuất hiện và trình diễn diễn biến của kinh nghiệm.

+ Lý do xuất hiện trải nghiệm:

Trời đã trưa, cả nhà đang ngủ. Tôi rón rén mở cửa chạy thoát thân. Bố tôi ko cho chúng tôi đi chơi vào buổi trưa vì sợ say nắng và ốm, nhưng làm sao tôi có thể cưỡng lại những trò chơi thú vị nhưng láng giềng bày ra cho tôi. Vì vậy, tôi đã lẻn ra ngoài chơi. Tôi nhớ hôm đó An vừa được anh trai sắm cho một chiếc xe đạp mới. Chúng tôi hứa nhau ở đầu dốc để cùng nhau chạy thử xe, chờ tới lượt tôi. Tôi hào hứng leo lên xe lúc An chưa kịp nói với tôi cách đạp phanh. Vì sự hiếu thắng của mình, tôi đã phải trả giá. Xe loạng choạng xuống dốc với vận tốc cao. Tôi lóng ngóng với cái phanh tay khá cứng. Thế là “Rầm” tôi ngã lăn ra đất, cả xe đè lên chân tôi. Tôi ngất đi, và sau đó tôi ko biết phải làm gì.

+ Diễn biến của trải nghiệm:

Tôi thức dậy thì trời đã chập choạng tối, trên chiếc giường thân thuộc của mình. Cha tôi đang ngồi cạnh tôi, trầm ngâm, yên lặng một cách kỳ lạ. Tôi lo lắng và vững chắc rằng mình sắp bị bố mắng và tát vì ko nghe lời. Nhưng lạ thay, bố tôi chỉ vỗ nhẹ vào đầu tôi và hỏi: “Còn đau ko?”. Câu hỏi của bố ấm áp tới lạ. Làm toàn thân tôi ngay ngáy. Tôi ko còn cảm thấy đau chân nữa. Rồi bố nhờ mẹ mang cháo cho. Bố cho tôi ăn từng miếng một, thậm chí còn cẩn thận nghiền viên thuốc thành nước để tôi dễ uống.

Tối hôm đó bố tôi ngồi chăm sóc tôi vì chân tôi bị bó bột và tôi ko thể xoay người hay đứng dậy để đi vệ sinh. Tới lúc đó, tôi mới có dịp nhìn kỹ khuôn mặt của cha mình. Bố có vẻ già đi nhiều, tóc đã điểm vài sợi bạc, râu tóc bù xù, khuôn mặt sạm đen vì nắng mưa. Tất nhiên, tôi cảm thấy có lỗi với cha tôi. Đôi tay chai sạn của bố được băng bó cẩn thận, thỉnh thoảng kéo chăn, vuốt tóc, hỏi han vết thương của tôi. Bố tôi cũng động viên, dặn tôi ko được vận động mạnh để vết thương mau lành khiến tôi tấm tức lạ thường.

Tới hiện thời tôi mới trông thấy rằng bố tôi cũng rất dịu dàng và quan tâm tới tôi. Có nhẽ người đàn ông trụ cột trong gia đình là bố tôi ko thể xuất hiện ngoài như mẹ tôi nhưng chọn cách lặng lẽ quan tâm tới chị em tôi. Nhưng trước đó, tôi ko biết. Bố tôi cấm tôi ra ngoài vì sợ tôi đổ bệnh và bị thương. Bố luôn quở mắng mỗi lúc tôi mắc lỗi để tôi trông thấy lỗi lầm của mình, để tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Nhưng tôi nghĩ rằng cha tôi ghét tôi, đó là lý do vì sao.

Tôi hối hận vì những lần ko nghe lời bố, cãi lời bố khiến bố buồn và lo lắng cho tôi. Em tự vấn mình phải quyết tâm học tập thật tốt và nghe lời bố mẹ nhiều hơn nữa để đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục và tình mến thương vô bờ bến của bố mẹ.

Kết bài: Hãy bộc bạch suy nghĩ của mình về người thân đó và bộc bạch mong muốn được người nghe san sớt về những trải nghiệm của họ.

Bố là trụ cột của gia đình, mọi điều khó khăn nhất bố đều dành cho con cái đầy đủ và hạnh phúc. Tôi luôn hàm ân và nguyện cầu rằng bố tôi luôn bình yên và khỏe mạnh. Các bạn ơi! Những người cha ko giỏi trình bày xúc cảm của mình cho chúng tôi thấy giống như những người mẹ. Nhưng tôi tin rằng tất cả những người cha trên toàn cầu này đều mến thương con cái theo cách riêng của họ. Vì vậy, hãy hàm ân và cảm ơn cha mẹ của mình nhiều hơn các bạn nhé. Cha hình thức lạnh lùng nhưng bên trong lại vô cùng ấm áp. Những gì về người cha của bạn? Tôi rất thích nghe những câu chuyện của bạn. Hôm nay chúng ta cùng nhau san sớt nhé!

Thông tin cần xem thêm về Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD)

Hình Ảnh về Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD)

Video về Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD)

Wiki về Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD)

Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD) -

Soạn bài Nói và nghe: Kể lại một kinh nghiệm đáng nhớ Trang 45 sgk Ngữ Văn 6 được biên soạn bám sát sách Ngữ Văn lớp 6 của Cánh diều và có đầy đủ các ý giúp các em nắm được những ý chính cần có trong bài làm văn. dễ dàng hơn.

Tập thể dục:

Em hãy kể một câu chuyện nhưng em đã trải qua và có ấn tượng thâm thúy về một thành viên trong gia đình.

Câu trả lời:

Phần mở đầu: Chào hỏi, giới thiệu người thân và những sự việc, tình huống của người thân để lại trong em ấn tượng thâm thúy.

Ở Làng, cha tôi nổi tiếng rằng người dữ dằn và khó tính. Vì vậy, tất cả trẻ em trong Làng đều sợ bố tôi, kể cả tôi. Tôi luôn nghĩ "Ko biết bố có yêu mình ko?" Tôi chắc rằng bạn đang tò mò vì sao tôi lại nghĩ tương tự. Bởi vì bố tôi luôn rất nghiêm khắc với tôi, ko bao giờ khen ngợi tôi, ôm tôi và thậm chí còn la mắng, trừng trị tôi lúc tôi mắc lỗi. Cho tới một ngày tôi trông thấy rằng bố tôi luôn mến thương tôi, quan tâm tôi, chăm sóc và lo lắng cho tôi theo cách của riêng ông nhưng tôi chưa đủ lớn để trông thấy.

Thân bài: Chọn và sắp xếp các ý chính theo trình tự thời kì và ko gian để lập luận, nêu nguyên nhân xuất hiện và trình diễn diễn biến của kinh nghiệm.

+ Lý do xuất hiện trải nghiệm:

Trời đã trưa, cả nhà đang ngủ. Tôi rón rén mở cửa chạy thoát thân. Bố tôi ko cho chúng tôi đi chơi vào buổi trưa vì sợ say nắng và ốm, nhưng làm sao tôi có thể cưỡng lại những trò chơi thú vị nhưng láng giềng bày ra cho tôi. Vì vậy, tôi đã lẻn ra ngoài chơi. Tôi nhớ hôm đó An vừa được anh trai sắm cho một chiếc xe đạp mới. Chúng tôi hứa nhau ở đầu dốc để cùng nhau chạy thử xe, chờ tới lượt tôi. Tôi hào hứng leo lên xe lúc An chưa kịp nói với tôi cách đạp phanh. Vì sự hiếu thắng của mình, tôi đã phải trả giá. Xe loạng choạng xuống dốc với vận tốc cao. Tôi lóng ngóng với cái phanh tay khá cứng. Thế là "Rầm" tôi ngã lăn ra đất, cả xe đè lên chân tôi. Tôi ngất đi, và sau đó tôi ko biết phải làm gì.

+ Diễn biến của trải nghiệm:

Tôi thức dậy thì trời đã chập choạng tối, trên chiếc giường thân thuộc của mình. Cha tôi đang ngồi cạnh tôi, trầm ngâm, yên lặng một cách kỳ lạ. Tôi lo lắng và vững chắc rằng mình sắp bị bố mắng và tát vì ko nghe lời. Nhưng lạ thay, bố tôi chỉ vỗ nhẹ vào đầu tôi và hỏi: “Còn đau ko?”. Câu hỏi của bố ấm áp tới lạ. Làm toàn thân tôi ngay ngáy. Tôi ko còn cảm thấy đau chân nữa. Rồi bố nhờ mẹ mang cháo cho. Bố cho tôi ăn từng miếng một, thậm chí còn cẩn thận nghiền viên thuốc thành nước để tôi dễ uống.

Tối hôm đó bố tôi ngồi chăm sóc tôi vì chân tôi bị bó bột và tôi ko thể xoay người hay đứng dậy để đi vệ sinh. Tới lúc đó, tôi mới có dịp nhìn kỹ khuôn mặt của cha mình. Bố có vẻ già đi nhiều, tóc đã điểm vài sợi bạc, râu tóc bù xù, khuôn mặt sạm đen vì nắng mưa. Tất nhiên, tôi cảm thấy có lỗi với cha tôi. Đôi tay chai sạn của bố được băng bó cẩn thận, thỉnh thoảng kéo chăn, vuốt tóc, hỏi han vết thương của tôi. Bố tôi cũng động viên, dặn tôi ko được vận động mạnh để vết thương mau lành khiến tôi tấm tức lạ thường.

Tới hiện thời tôi mới trông thấy rằng bố tôi cũng rất dịu dàng và quan tâm tới tôi. Có nhẽ người đàn ông trụ cột trong gia đình là bố tôi ko thể xuất hiện ngoài như mẹ tôi nhưng chọn cách lặng lẽ quan tâm tới chị em tôi. Nhưng trước đó, tôi ko biết. Bố tôi cấm tôi ra ngoài vì sợ tôi đổ bệnh và bị thương. Bố luôn quở mắng mỗi lúc tôi mắc lỗi để tôi trông thấy lỗi lầm của mình, để tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Nhưng tôi nghĩ rằng cha tôi ghét tôi, đó là lý do vì sao.

Tôi hối hận vì những lần ko nghe lời bố, cãi lời bố khiến bố buồn và lo lắng cho tôi. Em tự vấn mình phải quyết tâm học tập thật tốt và nghe lời bố mẹ nhiều hơn nữa để đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục và tình mến thương vô bờ bến của bố mẹ.

Kết bài: Hãy bộc bạch suy nghĩ của mình về người thân đó và bộc bạch mong muốn được người nghe san sớt về những trải nghiệm của họ.

Bố là trụ cột của gia đình, mọi điều khó khăn nhất bố đều dành cho con cái đầy đủ và hạnh phúc. Tôi luôn hàm ân và nguyện cầu rằng bố tôi luôn bình yên và khỏe mạnh. Các bạn ơi! Những người cha ko giỏi trình bày xúc cảm của mình cho chúng tôi thấy giống như những người mẹ. Nhưng tôi tin rằng tất cả những người cha trên toàn cầu này đều mến thương con cái theo cách riêng của họ. Vì vậy, hãy hàm ân và cảm ơn cha mẹ của mình nhiều hơn các bạn nhé. Cha hình thức lạnh lùng nhưng bên trong lại vô cùng ấm áp. Những gì về người cha của bạn? Tôi rất thích nghe những câu chuyện của bạn. Hôm nay chúng ta cùng nhau san sớt nhé!

Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD)

#Soạn #văn #nói #và #nghe #Kể #về #một #trải #nghiệm #đáng #nhớ #trang #Lớp #tập

[rule_3_plain]

#Soạn #văn #nói #và #nghe #Kể #về #một #trải #nghiệm #đáng #nhớ #trang #Lớp #tập

Bài soạn Nói và nghe: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ Trang 45 sách Ngữ văn 6 được biên soạn bám sát sách Ngữ văn lớp 6 Cánh diều và đầy đủ ý nhất giúp các em học trò nắm được những ý chính cần có để có thể soạn văn dễ dàng hơn.

#Soạn #văn #nói #và #nghe #Kể #về #một #trải #nghiệm #đáng #nhớ #trang #Lớp #tập

Bài tập: Hãy kể lại cho các bạn nghe câu chuyện nhưng em đã trải nghiệm và có ấn tượng thâm thúy về một người thân trong gia đình. Trả lời: Mở bài: Chào hỏi, giới thiệu người thân và sự việc, tình huống người thân để lại ấn tượng thâm thúy trong em. Trong Làng bố tôi nổi tiếng rằng hung tợn và khó tính. Vì vậy lũ trẻ em trong Làng đứa nào cũng sợ bố tôi, ngay cả tôi cũng vậy. Tôi luôn nghĩ “ko biết bố có thương tôi ko?” chắc các bạn cũng tò mò vì sao tôi lại nghĩ tương tự. Bởi vì bố luôn rất nghiêm khắc với tôi, chẳng bao giờ khen tôi, ôm tôi và còn la mắng và phạt tôi lúc tôi phạm lỗi. Tới một ngày tôi mới trông thấy hóa ra bố luôn mến thương tôi, quan tâm tôi, chăm sóc và lo lắng cho tôi theo cách riêng của bố nhưng tôi thì lại chưa đủ lớn để trông thấy. Thân bài: Lựa chọn và sắp xếp các ý chính theo trình tự thời kì và ko gian cho lợp lý, nêu lý do xuất hiện và trình diễn diễn biến của trải nghiệm. + Lý do xuất hiện trải nghiệm: Hôm đó là buổi trưa, cả nhà đang ngủ. Tôi rón rén mở cửa trốn đi chơi. Bố tôi ko cho chúng tôi đi chơi buổi trưa vì sợ say nắng về ốm, nhưng làm sao tôi có thể cưỡng lại những trò chơi thú vị nhưng tụi bạn cùng xóm bày cho tôi. Thế là tôi lẻn đi chơi. Tôi nhớ hôm đó thằng An mới được anh trai sắm cho một chiếc xe đạp mới. Chúng tôi hứa nhau ở đầu dốc để cùng thử xe, chờ mãi mới tới lượt tôi. Tôi hăm hở leo lên xe lúc thằng An còn chưa kịp dặn tôi bóp phanh như thế nào. Vì tính hiếu thắng tôi đã phải trả giá. Chiếc xe loạng choạng lao xuống dốc với vận tốc cao. Tôi mất bình tĩnh với cái phanh tay khá cứng. Thế là “Rầm” tôi ngã sõng xoài ra đất, cả cái xe đè lên chân đau điếng. Tôi ngất lịm, sau đó ko biết gì nữa. + Diễn biến của trải nghiệm: Tôi tỉnh dậy đã là buổi tối, trên chiếc giường thân thuộc của mình. Bố tôi đang ngồi cạnh, trầm ngâm, yên lặng tới đáng sợ. Tôi lo lắng và chắc rằng tôi sắp bị bố mắng té tát vì ko nghe lời trốn đi chơi. Nhưng thật lạ, bố chỉ xoa đầu tôi và hỏi “Còn đau ko con?”. Câu hỏi của bố ấm áp tới lạ kì. Khiến cả người tôi lâng lâng. Tôi chẳng còn cảm thấy đau ở chân nữa. Sau đó bố bảo mẹ mang cháo lên. Bố đút cho tôi ăn từng miếng một, và còn cẩn thận nghiền viên thuốc pha vào nước cho tôi dễ uống.
Tối hôm đó bố ngồi trông tôi vì cái chân bó bột tôi ko thể trở mình hay dậy đi vệ sinh. Lúc này tôi mới có dịp nhìn kĩ gương mặt bố. Hình như bố đã già hơn nhiều, tóc đã điểm vài sợi tóc bạc, râu mọc lún phún, gương mặt sạm đen vì mưa nắng. Tự nhiên tôi thấy thương bố quá. Bàn tay chai sạn của bố cẩn thận dán băng keo tư nhân, chốc chốc lại kéo chăn, vuốt tóc cho tôi, hỏi han vết thương của tôi. Bố còn động viên tôi, dặn dò tôi đừng cử động mạnh để vết thương mau lành khiến tôi ấm áp lạ thường.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Tới giờ tôi mới trông thấy bố cũng dịu dàng như thế, quan tâm chăm lo tôi như thế. Chắc là trụ cột của gia đình bố ko thể xuất hiện ngoài như mẹ nhưng chọn cách lặng lẽ quan tâm tới chị em tôi. Vậy nhưng trước giờ tôi ko biết. Bố cấm tôi đi chơi vì sợ tôi ốm, bị ngã bị thương. Bố mắng mỗi lúc tôi làm sai để tôi trông thấy lỗi lầm của mình, để tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Thế nhưng tôi lại nghĩ rằng bố ghét tôi nên mới tương tự.
Tôi hối hận vì những lần ko nghe lời bố, cãi lại bố, để bố phải buồn và lo lắng cho tôi. Tôi tự vấn bản thân phải quyết tâm học hành thật tốt và nghe lời bố mẹ nhiều hơn để đáp lại công ơn sinh thành dưỡng dục và sự mến thương vô bờ của bố mẹ. Kết bài: Phát biểu suy nghĩ của mình về người thân đó và bộc bạch mong muốn thu được sự san sớt từ người nghe về những trải nghiệm của họ. Bố là trụ cột của gia đình, mọi khó khăn vất vả nhất bố đều giành lấy để cho các con sự đủ đầy và hạnh phúc. Tôi luôn hàm ân và cầu mong bố luôn bình yên và khỏe mạnh. Các bạn ạ! những người bố ko giỏi bộc lộ xúc cảm cho chúng ta thấy như những người mẹ. Nhưng tôi tin rằng tất cả người bố trên toàn cầu này đều mến thương các con của mình theo một cách riêng nào đó của họ. Vì vậy hãy hàm ân nhiều hơn và cảm ơn bố mẹ mình nhiều hơn các bạn nhé. Bố của tôi bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại vô cùng ấm áp. Còn bố của các bạn thì sao? Tôi rất muốn nghe những câu chuyện của các bạn. Hãy cùng nhau san sớt trong buổi hôm nay nhé!

#Soạn #văn #nói #và #nghe #Kể #về #một #trải #nghiệm #đáng #nhớ #trang #Lớp #tập

Bài tập: Hãy kể lại cho các bạn nghe câu chuyện nhưng em đã trải nghiệm và có ấn tượng thâm thúy về một người thân trong gia đình. Trả lời: Mở bài: Chào hỏi, giới thiệu người thân và sự việc, tình huống người thân để lại ấn tượng thâm thúy trong em. Trong Làng bố tôi nổi tiếng rằng hung tợn và khó tính. Vì vậy lũ trẻ em trong Làng đứa nào cũng sợ bố tôi, ngay cả tôi cũng vậy. Tôi luôn nghĩ “ko biết bố có thương tôi ko?” chắc các bạn cũng tò mò vì sao tôi lại nghĩ tương tự. Bởi vì bố luôn rất nghiêm khắc với tôi, chẳng bao giờ khen tôi, ôm tôi và còn la mắng và phạt tôi lúc tôi phạm lỗi. Tới một ngày tôi mới trông thấy hóa ra bố luôn mến thương tôi, quan tâm tôi, chăm sóc và lo lắng cho tôi theo cách riêng của bố nhưng tôi thì lại chưa đủ lớn để trông thấy. Thân bài: Lựa chọn và sắp xếp các ý chính theo trình tự thời kì và ko gian cho lợp lý, nêu lý do xuất hiện và trình diễn diễn biến của trải nghiệm. + Lý do xuất hiện trải nghiệm: Hôm đó là buổi trưa, cả nhà đang ngủ. Tôi rón rén mở cửa trốn đi chơi. Bố tôi ko cho chúng tôi đi chơi buổi trưa vì sợ say nắng về ốm, nhưng làm sao tôi có thể cưỡng lại những trò chơi thú vị nhưng tụi bạn cùng xóm bày cho tôi. Thế là tôi lẻn đi chơi. Tôi nhớ hôm đó thằng An mới được anh trai sắm cho một chiếc xe đạp mới. Chúng tôi hứa nhau ở đầu dốc để cùng thử xe, chờ mãi mới tới lượt tôi. Tôi hăm hở leo lên xe lúc thằng An còn chưa kịp dặn tôi bóp phanh như thế nào. Vì tính hiếu thắng tôi đã phải trả giá. Chiếc xe loạng choạng lao xuống dốc với vận tốc cao. Tôi mất bình tĩnh với cái phanh tay khá cứng. Thế là “Rầm” tôi ngã sõng xoài ra đất, cả cái xe đè lên chân đau điếng. Tôi ngất lịm, sau đó ko biết gì nữa. + Diễn biến của trải nghiệm: Tôi tỉnh dậy đã là buổi tối, trên chiếc giường thân thuộc của mình. Bố tôi đang ngồi cạnh, trầm ngâm, yên lặng tới đáng sợ. Tôi lo lắng và chắc rằng tôi sắp bị bố mắng té tát vì ko nghe lời trốn đi chơi. Nhưng thật lạ, bố chỉ xoa đầu tôi và hỏi “Còn đau ko con?”. Câu hỏi của bố ấm áp tới lạ kì. Khiến cả người tôi lâng lâng. Tôi chẳng còn cảm thấy đau ở chân nữa. Sau đó bố bảo mẹ mang cháo lên. Bố đút cho tôi ăn từng miếng một, và còn cẩn thận nghiền viên thuốc pha vào nước cho tôi dễ uống.
Tối hôm đó bố ngồi trông tôi vì cái chân bó bột tôi ko thể trở mình hay dậy đi vệ sinh. Lúc này tôi mới có dịp nhìn kĩ gương mặt bố. Hình như bố đã già hơn nhiều, tóc đã điểm vài sợi tóc bạc, râu mọc lún phún, gương mặt sạm đen vì mưa nắng. Tự nhiên tôi thấy thương bố quá. Bàn tay chai sạn của bố cẩn thận dán băng keo tư nhân, chốc chốc lại kéo chăn, vuốt tóc cho tôi, hỏi han vết thương của tôi. Bố còn động viên tôi, dặn dò tôi đừng cử động mạnh để vết thương mau lành khiến tôi ấm áp lạ thường.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Tới giờ tôi mới trông thấy bố cũng dịu dàng như thế, quan tâm chăm lo tôi như thế. Chắc là trụ cột của gia đình bố ko thể xuất hiện ngoài như mẹ nhưng chọn cách lặng lẽ quan tâm tới chị em tôi. Vậy nhưng trước giờ tôi ko biết. Bố cấm tôi đi chơi vì sợ tôi ốm, bị ngã bị thương. Bố mắng mỗi lúc tôi làm sai để tôi trông thấy lỗi lầm của mình, để tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Thế nhưng tôi lại nghĩ rằng bố ghét tôi nên mới tương tự.
Tôi hối hận vì những lần ko nghe lời bố, cãi lại bố, để bố phải buồn và lo lắng cho tôi. Tôi tự vấn bản thân phải quyết tâm học hành thật tốt và nghe lời bố mẹ nhiều hơn để đáp lại công ơn sinh thành dưỡng dục và sự mến thương vô bờ của bố mẹ. Kết bài: Phát biểu suy nghĩ của mình về người thân đó và bộc bạch mong muốn thu được sự san sớt từ người nghe về những trải nghiệm của họ. Bố là trụ cột của gia đình, mọi khó khăn vất vả nhất bố đều giành lấy để cho các con sự đủ đầy và hạnh phúc. Tôi luôn hàm ân và cầu mong bố luôn bình yên và khỏe mạnh. Các bạn ạ! những người bố ko giỏi bộc lộ xúc cảm cho chúng ta thấy như những người mẹ. Nhưng tôi tin rằng tất cả người bố trên toàn cầu này đều mến thương các con của mình theo một cách riêng nào đó của họ. Vì vậy hãy hàm ân nhiều hơn và cảm ơn bố mẹ mình nhiều hơn các bạn nhé. Bố của tôi bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại vô cùng ấm áp. Còn bố của các bạn thì sao? Tôi rất muốn nghe những câu chuyện của các bạn. Hãy cùng nhau san sớt trong buổi hôm nay nhé!

#Soạn #văn #nói #và #nghe #Kể #về #một #trải #nghiệm #đáng #nhớ #trang #Lớp #tập

[rule_3_plain]

#Soạn #văn #nói #và #nghe #Kể #về #một #trải #nghiệm #đáng #nhớ #trang #Lớp #tập

Bài soạn Nói và nghe: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ Trang 45 sách Ngữ văn 6 được biên soạn bám sát sách Ngữ văn lớp 6 Cánh diều và đầy đủ ý nhất giúp các em học trò nắm được những ý chính cần có để có thể soạn văn dễ dàng hơn.

Bạn thấy bài viết Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Soạn văn nói và nghe: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ trang 45- Lớp 6 tập 1 (CD) bên dưới để website ecogreengiapnhi.net có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website ecogreengiapnhi.net

Nguồn: ecogreengiapnhi.net

#Soạn #văn #nói #và #nghe #Kể #về #một #trải #nghiệm #đáng #nhớ #trang #Lớp #tập

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button