Blog

Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài tập khác tại đây => Blog

Hình Ảnh về Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Video về Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Wiki về Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng -

Phân tích bài thơ Tây Tiến, ta thấy được hình ảnh đẹp đẽ của người lính giữa trận địa bom đạn. Không chỉ vậy, còn có những kỉ niệm khó phai mờ mà tác giả đã lưu lại và gói ghém vào đó.

Khái quát bài thơ Tây Tiến

Đến phân tích bài thơ Tây Tiến cần tìm hiểu về hoàn cảnh ra đời của nó. Tây Tiến là đơn vị quân đội được thành lập năm 1947. Trong đoàn quân Tây Tiến, Quang Dũng giữ chức đại đội trưởng. Những người lính trong đoàn Tây Tiến hầu hết là học sinh, trí thức, phải chiến đấu trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn. Tuy nhiên, tinh thần của các chiến sĩ luôn lạc quan, yêu đời.

Cuối năm 1948, Quang Dũng chuyển công tác sang đơn vị khác. Khi dự hội nghị ở Phù Lưu Chanh, ông nhớ lại những kỷ niệm của mình với các đồng đội trong đoàn quân Tây Tiến. Chính vì những tình cảm đó, nhà thơ đã viết nên bài “Tây Tiến”. Nguyên văn bài thơ có tựa là “Nhớ Tây Tiến”. Năm 1957, khi bài thơ được in trong tập “Mây đầu ô” đã bỏ chữ “nhớ”. Hãy phân tích bài thơ Tây Tiến để thấy rõ người lính được khắc họa như thế nào.

Tây Tiến là bài thơ khắc họa hình tượng người lính nổi tiếng của Quang Dũng

Phân tích chi tiết bài thơ Tây Tiến

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ núi, nhớ chơi vơi

Sài Khao che quân mệt mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm

Dốc lên khúc cua dốc đứng

Con heo hút rượu, bông súng ngửi trời.

Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét

Pha Luông mưa xa nhà ai ”

Mở đầu bài thơ, tác giả bày tỏ nỗi nhớ về đoàn quân Tây Tiến. “Sông Mã xa xôi Tây Tiến” câu thơ như tiếng lòng của nhà thơ. Đó là tiếng gọi tha thiết của một người từng gắn bó máu thịt với nơi này. Chỉ một câu thơ người ta có thể thấy nuối tiếc nhưng không vơi đầy nỗi nhớ. Nỗi nhớ của tác giả không có từ ngữ nào có thể diễn tả được, đó là nỗi nhớ “chơi vơi” vô cùng và sâu lắng.

Dường như nỗi nhớ bao trùm cả không gian và thời gian. Tác giả nhớ chi tiết từng cành, ngọn cỏ. Những địa danh “Sài Khai”, “Mường Lát”, “Pha Luông” đều là những địa danh gắn bó với người lính Tây Tiến.

Hãy phân tích những bài thơ miền Tây để thấy được sự hùng vĩ của thiên nhiên và con người
Hình ảnh hùng vĩ của thiên nhiên được khắc họa rõ nét trên từng chặng đường của cuộc hành quân

Càng đi sâu phân tích bài thơ Tây Tiến, ta càng thấy được sự tài tình của tác giả qua từng câu chữ. Chỉ qua một vài câu thơ, tác giả đã tái hiện một bức tranh thiên nhiên bao la, hùng vĩ. Nhưng đồng thời nó cũng cho thấy những gian khổ mà người lính phải trải qua. Đó là những ngày “sương mù che đoàn quân mỏi mệt”, rồi “dốc ngược khúc cua tay áo” lên con đường không hề dễ dàng. Quang Dũng còn dùng những câu thơ sinh động, chỉ một câu “Ngàn thước lên, xuống ngàn thước” đã khiến người đọc thấy được những hiểm nguy luôn rình rập.

Bạn tôi không đi nữa

Ngã súng quên đời!

Buổi chiều thác ầm ầm hùng vĩ.

Đêm Mường Hịch, hổ trêu người “

Khó khăn chồng chất khó khăn được Quang Dũng lồng ghép khéo léo. Tây Tiến có lẽ là nơi “rừng thiêng nước độc” đến độ “oai hùng gầm thét” vào mỗi buổi chiều tà. Vùng đất này như một cung điện ma thuật, nơi thiên nhiên “sắp đặt” những thử thách khi những người lính đi qua.

Miêu tả những khó khăn, nguy hiểm như vậy là Quang Dũng muốn làm nổi bật hình ảnh người lính. Những khó khăn này khiến “người bạn chảy nước miếng không thể dừng bước”. Đó là một cách nói mà tác giả nói đến những người lính đã hy sinh. Nhắc đến cái chết nhưng không làm tổn thương người quá sâu, đó là cái tài tình của Quang Dũng. Dù hy sinh nhưng hình ảnh “Ngả súng quên đời” khiến ta thấy được sự tàn bạo và yêu đời của người lính.

Phân tích bài thơ Tây Tiến để thấy được những kỉ niệm đẹp, tình quân dân sâu nặng

Phân tích bài thơ Tây Tiến sẽ thấy, Quang Dũng không chỉ nhớ đến sự khắc nghiệt của thiên nhiên nơi đoàn quân Tây Tiến từng đi qua. Nhưng đó cũng là nỗi nhớ về những kỉ niệm đẹp, tình quân dân sâu nặng.

“Nhớ Tây Tiến cơm cháy.

Mai Châu mùa em thơm mùi gạo nếp ”

Đó là mùi lúa mới, mùi quê hương bên bếp lửa ấm áp. Dường như ở đây tác giả khắc khoải về nỗi nhớ gia đình. Những người lính gác lại bút, vở để vác súng trên vai, chỉ cần mùi lúa lên khói là nỗi nhớ quê hương, gia đình sẽ ùa về.

“Doanh trại được thắp sáng bằng đuốc và hoa

Này, bạn mặc áo sơ mi khi nào vậy?

Bị ám ảnh bởi giọng điệu nam tính của cô gái

Nhạc về Viêng Chăn xây nên hồn thơ

Những ai đi Châu Mộc chiều sương mù ấy

Bạn có thể nhìn thấy tâm hồn đang dọn dẹp bến bờ?

Bạn có nhớ hình dáng trên cây gậy không

Nổi trên mặt nước, những bông hoa đung đưa “

Và chính những tấm lòng nồng hậu của người dân nơi đoàn quân Tây Tiến đi qua đã giúp những người lính vơi bớt nỗi nhớ quê hương. Nếu thiên nhiên nơi đoàn quân đi qua khắc nghiệt bao nhiêu thì vẻ đẹp của con người lại lung linh bấy nhiêu.

Chính sự chân chất của con người nơi đây đã khiến những người lính trẻ Hà Nội phải lòng. Đó là những đêm “doanh trại bừng sáng lễ hội hoa đăng” khi các cô gái dân tộc vùng cao chuẩn bị “xúng xính váy áo” cùng chàng lính trẻ nhảy theo điệu nhạc vui tươi.

Tình người nơi đoàn quân Tây Tiến đi qua càng làm cho người chiến sĩ thêm tin tưởng. Trong giờ phút hạnh phúc, người lính cũng không quên nghĩ đến vận mệnh dân tộc. Hình ảnh Tây Bắc vào một buổi chiều mù sương với “dáng trên cây đơn” vừa phảng phất nét buồn, vừa suy tư.

  • Hình ảnh người lính hiện lên không chút ung dung nhưng cũng đầy nỗi buồn

Và gửi lại tình cảm chân thành của những cô gái dân tộc thiểu số, đoàn quân tiếp tục lên đường. Trong cảnh này, hình ảnh người lính được Quang Dũng khắc họa rất chi tiết. Đó là những con người hào hoa, bất tử, họ toát lên vẻ đẹp vừa bi tráng vừa rất đỗi tài hoa.

“Đoàn quân Tây Tiến không mọc tóc

Quân xanh dũng mãnh và ác liệt

Đôi mắt nhìn chằm chằm gửi ước mơ qua biên giới

Hà Nội đêm mơ, vẻ đẹp thơm

Rải rác biên giới của miền đất xa xôi

Ra chiến trường không tiếc đời xanh.

Áo bào thay chiếu, em về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành ”.

Phân tích bài thơ Tây Tienta cho thấy sự sâu sắc của Quang Dũng. Chỉ qua hình ảnh đoàn quân Tây Tiến ta mới thấy được sự khốc liệt của thiên nhiên và thời đại. Nhưng cũng từ đó mà thấy được hình ảnh anh dũng hiên ngang với “đoàn quân Tây Tiến không mọc tóc”. Dường như những cơn sốt rét hoành hành cùng với rừng thiêng nước độc đã khiến tóc không thể mọc được.

phan-tich-bai-tho-tay-tien-quang-dung-chi-tiet.jpg

Người lính dưới ngòi bút của Quang Dũng trở nên tàn nhẫn và bất tử

Nhưng dù có bao nhiêu khó khăn, người lính mặc “quân hàm xanh” vẫn luôn mang trong mình những ước mơ và hy vọng về một ngày mai tươi sáng, đó là một “Đêm mơ Hà Nội thơm kiều”. Sử dụng hình ảnh “đôi mắt trừng trừng”, “hùng dũng” là tác giả muốn thể hiện khí phách hiên ngang của người chiến sĩ. Và rồi “gửi mộng qua biên giới”, tác giả phải thức giấc khi đồng đội, đồng đội của mình đã hy sinh trên chiến trường. Đó là một cảm giác đau đớn khi nhìn thấy “biên giới rải rác của những miền đất xa xôi”.

Những người lính “không tiếc đời xanh”, họ bỏ cả tương lai, cả người mẹ già đang ngóng chờ về với đất mẹ. Sự ra đi của họ không chỉ khiến đồng đội thương tiếc mà ngay cả đất trời cũng phải “gầm lên khúc độc hành”.

“Người Tây đi không hẹn trước

Đường đến vực thẳm là phôi thai chia lìa

Ai lên Tây Tiến mùa xuân năm ấy?

Hồn Sầm Nưa một đi không trở lại ”.

Cuối bài thơ, Quang Dũng như muốn trút bầu tâm sự, như một lời khẳng định, một lời thề với những người đồng đội đã khuất, với đất nước. Người lính Tây Tiến luôn sẵn sàng, họ ra đi không hẹn ngày trở lại “kẻ ra đi không hẹn trước”. Ở đây, tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh “đường lên sâu một phôi” vừa để thấy được sự khắc nghiệt của thiên nhiên vừa thể hiện được nỗi nhớ nhung của người ở lại. Dường như người lính Tây Tiến đã gác lại những ước mơ, hoài bão cá nhân ở đất Hà Thành, để gánh trên vai trọng trách lớn lao đối với đất nước. Vì vậy, ở cuối bài, Quang Dũng dùng hình ảnh mùa xuân để gợi “ai đi Tây Tiến mùa xuân ấy / Hồn về Sầm Nưa”. Vì mùa xuân là mùa của những khởi đầu mới nên qua hình ảnh này tác giả muốn mở ra một tương lai tươi sáng.

Bằng ngòi bút tài hoa của mình, Quang Dũng đã xây dựng thành công hình tượng người lính Tây Tiến qua phân tích bài thơ Tây Tiến . Đó là những hình ảnh vừa bi tráng vừa tài hoa khó quên. Kết hợp ký họa chân dung người lính với bức tranh thiên nhiên hùng vĩ khiến Tây Tiến trở thành một tác phẩm nghệ thuật độc đáo.

Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

Phân tích bài thơ Tây Tiến ta thấy được hình ảnh đẹp của người lính giữa bom đạn chiến trường. Không chỉ vậy đó còn là những nhớ thương được tác giả chắt chiu, gói trọn trong ấy.

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

Khái quát bài thơ Tây Tiến Để phân tích bài thơ Tây Tiến cần tìm hiểu về hoàn cảnh ra đời của nó. Tây Tiến là đơn vị bộ đội được thành lập năm 1947. Trong đoàn quân Tây Tiến, Quang Dũng giữ chức đại đội trưởng. Những người lính trong đoàn Tây Tiến phần lớn là học sinh, trí thức phải chiến đấu trong những hoàn cảnh gian khổ, thiếu thốn. Tuy nhiên, tinh thần của những người lính vẫn luôn lạc quan, yêu đời. Cuối năm 1948, Quang Dũng chuyển sang đơn vị khác. Khi dự hội nghị ở Phù Lưu Chanh, ông bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm với các đồng đội ở đoàn quân Tây Tiến. Chính vì những cảm xúc đó, nhà thơ đã viết nên bài “Tây Tiến”. Ban đầu, bài thơ có tựa đề “Nhớ Tây Tiến”. Đến năm 1957 bài thơ được in trong tập “Mây đầu ô” thì được bỏ từ “nhớ”. Cùngphân tích bài thơ Tây Tiếnđể thấy rõ nét hình ảnh người lính được khắc họa như thế nào.  Tây Tiến là bài thơ khắc họa hình ảnh người lính nổi tiếng của Quang Dũng Phân tích bài thơ Tây Tiến chi tiết “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơiSài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơiDốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳmHeo hút cồn mây, súng ngửi trờiNgàn thước lên cao, ngàn thước xuốngNhà ai Pha Luông mưa xa khơi”Mở đầu bài thơ, tác giả đã thể hiện nỗi nhớ da diết đoàn quân Tây Tiến. “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi” câu thơ như tiếng lòng của nhà thơ. Đó là tiếng gọi tha thiết của một người từng gắn bó máu thịt với nơi đây. Chỉ một câu thơ người ta thấy được sự tiếc nuối nhưng cũng chưa đầy hoài niệm. Nỗi nhớ của tác giả chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi, đó là nỗi nhớ “chơi vơi” mênh mông và sâu nặng. Dường như nỗi nhớ được bao trùm lên cả không gian và thời gian. Tác giả nhớ chi tiết đến từng cành cây, ngọn cỏ. Những địa danh như “Sài Khai”, “Mường Lát” “Pha Luông” đều là những nơi gắn bó mật thiết với người lính Tây Tiến.Hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ được khắc họa rõ nét trên từng chặng đường hành quânCàng đi sâuphân tích bài thơ Tây Tiếncàng thấy sự khéo léo của tác giả qua từng câu chữ. Chỉ qua mấy câu thơ, tác giả đã tái hiện được bức tranh thiên nhiên bao la, hùng vĩ. Nhưng cùng với đó cũng cho thấy sự khó khăn của những người lính đã phải trải qua. Đó là những ngày “sương lấp đoàn quân mỏi”, rồi lại “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm” đến đường đi cũng chẳng dễ dàng. Quang Dũng cũng đã sử dụng những câu thơ đầy sinh động, chỉ một câu thôi “Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống” đã làm cho người đọc thấy được những nguy hiểm luôn rình rập.  Anh bạn dãi dầu không bước nữaGục lên súng mũ bỏ quên đời!Chiều chiều oai linh thác gầm thétĐêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”Khó khăn chồng chất khó khăn được Quang Dũng khéo léo lồng ghép. Tây Tiến có lẽ là nơi “rừng thiêng nước độc” đến mức “oai linh gầm thét” mỗi chiều. Vùng đất này như một ma cung, nơi nào cũng được thiên nhiên “bố trí” những thử thách khi người lính đi qua. Miêu tả những gì khó khăn, hiểm trở như vậy là Quang Dũng muốn làm nổi bật lên hình ảnh người lính. Những khó khăn ấy khiến “anh bạn dãi dầu không bước nữa”. Đó là cách nói giảm nói tránh mà tác giả nhắc tới những người lính đã hy sinh. Nhắc đến cái chết nhưng lại không làm người ta đau quá sâu sắc, đó là sự khéo léo của Quang Dũng. Dù hy sinh, nhưng hình ảnh “Gục lên súng mũ bỏ quên đời” lại khiến ta thấy được sự ngang tàn và yêu đời của người lính.  Phân tích bài thơ Tây Tiến để thấy những kỷ niệm đẹp, tình quân dân sâu nặng  Phân tích bài thơ Tây Tiếnsẽ thấy, Quang Dũng không chỉ nhớ về sự khắc nghiệt của thiên nhiên nơi đoàn quân Tây Tiến từng đi qua. Mà đó còn là nỗi nhớ về những kỷ niệm đẹp, tình quân dân sâu nặng. “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khóiMai Châu mùa em thơm nếp xôi ”Đó là mùi của cơm mới, mùi của gia đình nơi bếp lửa ấm bập bùng. Dường như tới đây tác giả lại khắc khoải về nỗi nhớ gia đình. Những người lính cất đi bút vở để khoác cây súng trên vai thì chỉ cần thoảng mùi cơm lên khói thôi thì nỗi nhớ quê, nhớ gia đình sẽ chực trào đến. “Doanh trại bừng lên hội đuốc hoaKìa em xiêm áo tự bao giờKhèn lên man điệu nàng e ấpNhạc về Viên Chăn xây hồn thơNgười đi Châu Mộc chiều sương ấyCó thấy hồn lau nẻo bến bờCó nhớ dáng người trên độc mộcTrôi dòng nước lũ hoa đong đưa”Và chính tấm lòng ấm áp của người dân nơi đoàn quân Tây Tiến đi qua đã giúp những người lính như vơi bớt nỗi nhớ quê hương. Nếu thiên nhiên nơi đoàn quân đi qua khắc nghiệt bao nhiêu, thì vẻ đẹp con người lại lung linh bấy nhiêu. Chính sự chân thành của con người nơi đây đã khiến những người lính trẻ nơi Hà thành phải đắm say. Đó là những đêm “doanh trại bừng lên hội đuốc hoa” khi những cô gái dân tộc thiểu số vùng cao chuẩn bị “xiêm áo” e ấp cùng người lính trẻ nhảy điệu nhạc vui tươi. Tình người nơi đoàn quân Tây Tiến đi qua càng làm cho người lính thêm vững tin. Trong giây phút vui vẻ, người lính cũng không quên trăn trở về những vận mệnh của dân tộc. Hình ảnh Tây Bắc một chiều sương với “dáng người trên độc mộc” phảng phất nét buồn và suy tư. Hình ảnh người lính xuất hiện hiên ngang bất diệt nhưng cũng đầy bi thươngVà gửi lại những tình cảm chân thành của những cô gái dân tộc thiểu số, đoàn quân tiếp tục hành trình. Ở khung cảnh này, hình ảnh người lính được Quang Dũng khắc họa hết sức chi tiết. Đó là những con người hiên ngang bất diệt, ở họ toát lên vẻ đẹp vừa bi tráng lại rất tài hoa. “Tây Tiến đoàn binh không mọc tócQuân xanh màu lá dữ oai hùmMắt trừng gửi mộng qua biên giớiĐêm mơ Hà Nội dáng kiều thơmRải rác biên cương mồ viễn xứChiến trường đi chẳng tiếc đời xanhÁo bào thay chiếu, anh về đấtSông Mã gầm lên khúc độc hành”Phân tích bài thơ Tây Tiếnta thấy được sự sâu sắc của Quang Dũng. Chỉ thông qua hình ảnh của đoàn quân Tây Tiến ta thấy được sự khốc liệt của thiên nhiên, của thời cuộc. Nhưng cũng từ đó thấy được hình ảnh ngang tàng của người lính với “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc”. Dường như căn bệnh sốt rét hoành hành cùng với rừng thiêng nước độc làm tóc không thể mọc nổi.  Người lính dưới ngòi bút của Quang Dũng trở nên ngang tàn, bất diệt Nhưng dù có bao khó khăn, người lính khoác trên mình “quân xanh màu lá” luôn mang theo những ước mơ và hy vọng về một ngày mai tươi sáng, đó là một “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”. Sử dụng hình ảnh “mắt trừng”, “dữ oai hùng” là tác giả muốn thể hiện khí thế ngang tàn của người lính. Và rồi đang “gửi mộng qua biên giới”, tác giả đã phải sực tỉnh khi những người đồng đội, đồng chí của mình bị bỏ mạng nơi chiến trường. Đó là cảm giác đau xót khi thấy “rải rác biên cương mồ viễn xứ”. Những người lính “chẳng tiếc đời xanh”, họ bỏ lại tương lai, bỏ cả mẹ già đang trông ngóng để về với đất mẹ. Sự ra đi của họ không chỉ khiến đồng đội tiếc thương, mà ngay cả trời đất cũng phải “gầm lên khúc độc hành”.  “Tây Tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôiAi lên Tây Tiến mùa xuân ấyHồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.”Đoạn cuối bài thơ, Quang Dũng như muốn trút hết tâm tư, như một lời khẳng định, lời thề với những người đồng đội đã khuất, với tổ quốc. Người lính Tây Tiến luôn sẵn sàng, họ ra đi chẳng hẹn ngày trở lại “người đi không hẹn ước”. Ở đây, tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh “đường lên thăm thẳm một chia phôi” vừa là để thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên và vừa thể hiện nỗi nhớ thương của người ở lại. Dường như, người lính Tây Tiến đã bỏ lại những ước mơ, hoài bão cá nhân nơi Hà Thành, để mang trên vai mình trọng trách to lớn với tổ quốc. Vậy nên, cuối bài Quang Dũng mới sử dụng hình ảnh mùa xuân để gợi mở “ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy/ Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”. Bởi mùa xuân là mùa của những khởi đầu mới, thông qua hình ảnh này tác giả muốn mở ra một tương lai tươi sáng. Với ngòi bút tài hoa của mình, Quang Dũng đã xây dựng thành công hình ảnh người lính Tây Tiến qua phân tích bài thơ Tây Tiến . Đó là những hình ảnh không thể nào quên vừa bi tráng, vừa tài hoa. Kết hợp phác họa chân dung người lính với bức tranh thiên nhiên hùng vĩ càng làm cho Tây Tiến trở thành tác phẩm nghệ thuật độc đáo.

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

Khái quát bài thơ Tây Tiến Để phân tích bài thơ Tây Tiến cần tìm hiểu về hoàn cảnh ra đời của nó. Tây Tiến là đơn vị bộ đội được thành lập năm 1947. Trong đoàn quân Tây Tiến, Quang Dũng giữ chức đại đội trưởng. Những người lính trong đoàn Tây Tiến phần lớn là học sinh, trí thức phải chiến đấu trong những hoàn cảnh gian khổ, thiếu thốn. Tuy nhiên, tinh thần của những người lính vẫn luôn lạc quan, yêu đời. Cuối năm 1948, Quang Dũng chuyển sang đơn vị khác. Khi dự hội nghị ở Phù Lưu Chanh, ông bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm với các đồng đội ở đoàn quân Tây Tiến. Chính vì những cảm xúc đó, nhà thơ đã viết nên bài “Tây Tiến”. Ban đầu, bài thơ có tựa đề “Nhớ Tây Tiến”. Đến năm 1957 bài thơ được in trong tập “Mây đầu ô” thì được bỏ từ “nhớ”. Cùngphân tích bài thơ Tây Tiếnđể thấy rõ nét hình ảnh người lính được khắc họa như thế nào.  Tây Tiến là bài thơ khắc họa hình ảnh người lính nổi tiếng của Quang Dũng Phân tích bài thơ Tây Tiến chi tiết “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơiSài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơiDốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳmHeo hút cồn mây, súng ngửi trờiNgàn thước lên cao, ngàn thước xuốngNhà ai Pha Luông mưa xa khơi”Mở đầu bài thơ, tác giả đã thể hiện nỗi nhớ da diết đoàn quân Tây Tiến. “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi” câu thơ như tiếng lòng của nhà thơ. Đó là tiếng gọi tha thiết của một người từng gắn bó máu thịt với nơi đây. Chỉ một câu thơ người ta thấy được sự tiếc nuối nhưng cũng chưa đầy hoài niệm. Nỗi nhớ của tác giả chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi, đó là nỗi nhớ “chơi vơi” mênh mông và sâu nặng. Dường như nỗi nhớ được bao trùm lên cả không gian và thời gian. Tác giả nhớ chi tiết đến từng cành cây, ngọn cỏ. Những địa danh như “Sài Khai”, “Mường Lát” “Pha Luông” đều là những nơi gắn bó mật thiết với người lính Tây Tiến.Hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ được khắc họa rõ nét trên từng chặng đường hành quânCàng đi sâuphân tích bài thơ Tây Tiếncàng thấy sự khéo léo của tác giả qua từng câu chữ. Chỉ qua mấy câu thơ, tác giả đã tái hiện được bức tranh thiên nhiên bao la, hùng vĩ. Nhưng cùng với đó cũng cho thấy sự khó khăn của những người lính đã phải trải qua. Đó là những ngày “sương lấp đoàn quân mỏi”, rồi lại “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm” đến đường đi cũng chẳng dễ dàng. Quang Dũng cũng đã sử dụng những câu thơ đầy sinh động, chỉ một câu thôi “Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống” đã làm cho người đọc thấy được những nguy hiểm luôn rình rập.  Anh bạn dãi dầu không bước nữaGục lên súng mũ bỏ quên đời!Chiều chiều oai linh thác gầm thétĐêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”Khó khăn chồng chất khó khăn được Quang Dũng khéo léo lồng ghép. Tây Tiến có lẽ là nơi “rừng thiêng nước độc” đến mức “oai linh gầm thét” mỗi chiều. Vùng đất này như một ma cung, nơi nào cũng được thiên nhiên “bố trí” những thử thách khi người lính đi qua. Miêu tả những gì khó khăn, hiểm trở như vậy là Quang Dũng muốn làm nổi bật lên hình ảnh người lính. Những khó khăn ấy khiến “anh bạn dãi dầu không bước nữa”. Đó là cách nói giảm nói tránh mà tác giả nhắc tới những người lính đã hy sinh. Nhắc đến cái chết nhưng lại không làm người ta đau quá sâu sắc, đó là sự khéo léo của Quang Dũng. Dù hy sinh, nhưng hình ảnh “Gục lên súng mũ bỏ quên đời” lại khiến ta thấy được sự ngang tàn và yêu đời của người lính.  Phân tích bài thơ Tây Tiến để thấy những kỷ niệm đẹp, tình quân dân sâu nặng  Phân tích bài thơ Tây Tiếnsẽ thấy, Quang Dũng không chỉ nhớ về sự khắc nghiệt của thiên nhiên nơi đoàn quân Tây Tiến từng đi qua. Mà đó còn là nỗi nhớ về những kỷ niệm đẹp, tình quân dân sâu nặng. “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khóiMai Châu mùa em thơm nếp xôi ”Đó là mùi của cơm mới, mùi của gia đình nơi bếp lửa ấm bập bùng. Dường như tới đây tác giả lại khắc khoải về nỗi nhớ gia đình. Những người lính cất đi bút vở để khoác cây súng trên vai thì chỉ cần thoảng mùi cơm lên khói thôi thì nỗi nhớ quê, nhớ gia đình sẽ chực trào đến. “Doanh trại bừng lên hội đuốc hoaKìa em xiêm áo tự bao giờKhèn lên man điệu nàng e ấpNhạc về Viên Chăn xây hồn thơNgười đi Châu Mộc chiều sương ấyCó thấy hồn lau nẻo bến bờCó nhớ dáng người trên độc mộcTrôi dòng nước lũ hoa đong đưa”Và chính tấm lòng ấm áp của người dân nơi đoàn quân Tây Tiến đi qua đã giúp những người lính như vơi bớt nỗi nhớ quê hương. Nếu thiên nhiên nơi đoàn quân đi qua khắc nghiệt bao nhiêu, thì vẻ đẹp con người lại lung linh bấy nhiêu. Chính sự chân thành của con người nơi đây đã khiến những người lính trẻ nơi Hà thành phải đắm say. Đó là những đêm “doanh trại bừng lên hội đuốc hoa” khi những cô gái dân tộc thiểu số vùng cao chuẩn bị “xiêm áo” e ấp cùng người lính trẻ nhảy điệu nhạc vui tươi. Tình người nơi đoàn quân Tây Tiến đi qua càng làm cho người lính thêm vững tin. Trong giây phút vui vẻ, người lính cũng không quên trăn trở về những vận mệnh của dân tộc. Hình ảnh Tây Bắc một chiều sương với “dáng người trên độc mộc” phảng phất nét buồn và suy tư. Hình ảnh người lính xuất hiện hiên ngang bất diệt nhưng cũng đầy bi thươngVà gửi lại những tình cảm chân thành của những cô gái dân tộc thiểu số, đoàn quân tiếp tục hành trình. Ở khung cảnh này, hình ảnh người lính được Quang Dũng khắc họa hết sức chi tiết. Đó là những con người hiên ngang bất diệt, ở họ toát lên vẻ đẹp vừa bi tráng lại rất tài hoa. “Tây Tiến đoàn binh không mọc tócQuân xanh màu lá dữ oai hùmMắt trừng gửi mộng qua biên giớiĐêm mơ Hà Nội dáng kiều thơmRải rác biên cương mồ viễn xứChiến trường đi chẳng tiếc đời xanhÁo bào thay chiếu, anh về đấtSông Mã gầm lên khúc độc hành”Phân tích bài thơ Tây Tiếnta thấy được sự sâu sắc của Quang Dũng. Chỉ thông qua hình ảnh của đoàn quân Tây Tiến ta thấy được sự khốc liệt của thiên nhiên, của thời cuộc. Nhưng cũng từ đó thấy được hình ảnh ngang tàng của người lính với “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc”. Dường như căn bệnh sốt rét hoành hành cùng với rừng thiêng nước độc làm tóc không thể mọc nổi.  Người lính dưới ngòi bút của Quang Dũng trở nên ngang tàn, bất diệt Nhưng dù có bao khó khăn, người lính khoác trên mình “quân xanh màu lá” luôn mang theo những ước mơ và hy vọng về một ngày mai tươi sáng, đó là một “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”. Sử dụng hình ảnh “mắt trừng”, “dữ oai hùng” là tác giả muốn thể hiện khí thế ngang tàn của người lính. Và rồi đang “gửi mộng qua biên giới”, tác giả đã phải sực tỉnh khi những người đồng đội, đồng chí của mình bị bỏ mạng nơi chiến trường. Đó là cảm giác đau xót khi thấy “rải rác biên cương mồ viễn xứ”. Những người lính “chẳng tiếc đời xanh”, họ bỏ lại tương lai, bỏ cả mẹ già đang trông ngóng để về với đất mẹ. Sự ra đi của họ không chỉ khiến đồng đội tiếc thương, mà ngay cả trời đất cũng phải “gầm lên khúc độc hành”.  “Tây Tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôiAi lên Tây Tiến mùa xuân ấyHồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.”Đoạn cuối bài thơ, Quang Dũng như muốn trút hết tâm tư, như một lời khẳng định, lời thề với những người đồng đội đã khuất, với tổ quốc. Người lính Tây Tiến luôn sẵn sàng, họ ra đi chẳng hẹn ngày trở lại “người đi không hẹn ước”. Ở đây, tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh “đường lên thăm thẳm một chia phôi” vừa là để thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên và vừa thể hiện nỗi nhớ thương của người ở lại. Dường như, người lính Tây Tiến đã bỏ lại những ước mơ, hoài bão cá nhân nơi Hà Thành, để mang trên vai mình trọng trách to lớn với tổ quốc. Vậy nên, cuối bài Quang Dũng mới sử dụng hình ảnh mùa xuân để gợi mở “ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy/ Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”. Bởi mùa xuân là mùa của những khởi đầu mới, thông qua hình ảnh này tác giả muốn mở ra một tương lai tươi sáng. Với ngòi bút tài hoa của mình, Quang Dũng đã xây dựng thành công hình ảnh người lính Tây Tiến qua phân tích bài thơ Tây Tiến . Đó là những hình ảnh không thể nào quên vừa bi tráng, vừa tài hoa. Kết hợp phác họa chân dung người lính với bức tranh thiên nhiên hùng vĩ càng làm cho Tây Tiến trở thành tác phẩm nghệ thuật độc đáo.

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

Phân tích bài thơ Tây Tiến ta thấy được hình ảnh đẹp của người lính giữa bom đạn chiến trường. Không chỉ vậy đó còn là những nhớ thương được tác giả chắt chiu, gói trọn trong ấy.


Thông tin thêm

Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_1_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

[rule_1_plain]

Nguồn: https://ecogreengiapnhi.net/

#Phân #tích #bài #thơ #Tây #Tiến #của #nhà #thơ #Quang #Dũng

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button