Blog

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài tập khác tại đây => Blog

Hình Ảnh về Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác

Video về Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác

Wiki về Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác -

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên, chúng ta càng cảm nhận rõ hơn sự trân trọng của tác giả đối với những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.

Bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên là nỗi nhớ về một giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Ở đó, chúng ta có thể thấy sự trân trọng xen lẫn nỗi buồn và sự chua xót về sự mai một của truyền thống đó. Hãy phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên để thấy được chiều sâu mà tác giả gửi gắm.

Phân tích chi tiết bài thơ

Khai mạc

Vũ Đình Liên là một nhà thơ đa tài đã để lại cho kho tàng văn học Việt Nam nhiều tác phẩm xuất sắc. Thơ ông mang một giọng điệu hoài cổ rất đặc trưng. Ông Đồ là một trong những tác phẩm tiêu biểu mà Vũ Đình Liên để lại cho nền văn học Việt Nam. Bài thơ được sáng tác năm 1936 trong bối cảnh Sinology đang mất dần vị thế do ảnh hưởng của văn hóa phương Tây. “Ông đồ” là tác phẩm nói lên thực trạng đáng buồn của một loại hình nghệ thuật vốn là truyền thống đang ngày càng mai một và dần lùi vào dĩ vãng. Nó mang lại một sự tiếc nuối lớn của tác giả cho một sự thay đổi không đáng có.

Thân hình

Bản đồ của Vũ Đình Liên được sáng tác năm 1936 trong bối cảnh Sinology đang mất dần vị thế do sự xâm nhập của văn hóa phương Tây. Tác phẩm được đăng trên tạp chí “Tinh hoa” và được đánh giá là một trong những tác phẩm xuất sắc thể hiện rõ xã hội thời bấy giờ. Bài thơ gợi nhớ về một nét đẹp văn hóa của dân tộc Việt Nam đã đi vào dĩ vãng đầy tiếc nuối.

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên
Bài thơ Ông đồ thể hiện sự trân trọng đối với một nền văn hóa lâu đời của dân tộc

Mở đầu bài thơ, Vũ Đình Liên mở ra khung cảnh Tết – thời khắc thường xuất hiện của các sĩ phu.

Mỗi năm hoa đào nở

Đó là đồ chơi cũ của anh ấy

Giấy trình bày mực đỏ

Bên trong một con phố đông đúc qua

Có lẽ những cái tên cũ sẽ không hoàn chỉnh nếu không có thư pháp của ông đồ. Hình ảnh ấy đã trở nên rất đỗi quen thuộc, bởi năm nào cũng vậy, ông lão xuất hiện với “đồ nghề” là mực và giấy đỏ. Bản đồ giống như thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Khi nhìn thấy ông đồ xuất hiện trên phố với những cánh hoa đào hồng rực khoe sắc thắm nghĩa là một năm cũ sắp qua đi và một năm mới sắp đến.

Bức tranh ông đồ được Vũ Đình Liên vẽ rất mộc mạc, giản dị nhưng đầy thành kính. Ở đó ta có thể thấy cảnh dòng người nhộn nhịp qua lại giữa khung cảnh mùa xuân, và cụ già ngồi vẽ những nét chữ điêu luyện. Bằng cách sử dụng các từ “mỗi”, “một lần nữa” chúng ta thấy sự lưu thông của bản đồ. Ông đồ và hoa đào cùng tạo nên vẻ đẹp của ngày Tết. Cùng với màu đen của mực, màu hồng của hoa đào, màu đỏ của giấy đỏ càng làm cho bức tranh thêm sinh động.

Vũ Đình Liên đã đưa người đọc đến với thời vàng son của ông Đồ, lúc bấy giờ tài năng viết lách của ông được ca tụng và ngưỡng mộ:

Có bao nhiêu người thuê nhà đã viết

Người dùng tấm tắc khen ngợi

Hoa bằng tay với nét vẽ

Như rồng phượng múa

Vào thời hoàng kim của ông, nhiều người đã thuê ông viết thư. Họ trân trọng nét chữ của anh và dành cho anh sự tôn trọng của một bậc đàn anh. Tài năng của anh được thể hiện qua từng câu đối đỏ, từng nét vẽ. Như rồng phượng múa ”. Sự so sánh đó đã phần nào thể hiện được sự ngưỡng mộ và kính trọng của tác giả đối với ông. Phải có một người am hiểu chữ Hán và chữ Nho mới có thể “sáng tác” ra những nét chữ tài hoa như vậy.

phan-tich-ong-do-cua-vu-dinh-lien-chi-tiet.jpg

Nét bút phượng của ông lão từng là niềm ao ước của bao người

Những nét chữ uốn lượn khéo léo khiến người ta mê mẩn vẻ đẹp ấy. Đối với lối chơi chữ, đằng sau những nét vẽ ấy là cả một bức tranh nghệ thuật. Vì vậy, chơi chữ được coi là một thú chơi thể hiện bản lĩnh cao quý của khán giả mà không phải ai cũng chơi được. Anh ấy giống như một nghệ sĩ tài năng thực sự, từng nét chữ của anh ấy không chỉ đẹp mà còn có hồn. Vì vậy, mọi người đến với anh ấy vì họ ngưỡng mộ nét chữ phóng khoáng của anh ấy, đến để thưởng thức cái đẹp.

Nhưng khi văn hóa phương Tây du nhập cũng là lúc thời thế thay đổi khiến ông đồ không còn được ngưỡng mộ như xưa.

Nhưng năm nào cũng vắng bóng

Nơi người thuê viết điều này

Giấy đỏ buồn không thấm

Mực nghiên cứu bị bỏ lại trong đau buồn

Trong quá khứ, người thuê ông viết thư không thể đếm xuể. Vậy bây giờ bạn đã đi đâu? Họ vẫn ở đó, vẫn sắm đào, mai đón Tết nhưng sự xâm nhập của văn hóa phương Tây đã khiến những giá trị truyền thống bị lu mờ và mai một.

Nếu như phần trước, tác giả vẽ nên bức tranh xuân rộn ràng thì ở đây lại là khung cảnh hiu quạnh, hoang vắng. Dường như thời gian đã cuốn đi những nét đẹp trong quá khứ. Câu hỏi ” Nơi người thuê viết cái này “ vang lên như một lời than thở, than thở. Giờ đây, người ta không còn chơi chữ, mua chữ nữa mà thay vào đó là thú chơi chữ Tây. Thế là cảnh buồn trong hồn đã nhuốm những vật vô tri vô giác. Ngay cả tờ giấy đó cũng buồn đến nỗi không còn nhuộm, màu giấy nhạt nhòa vì không viết được những nét phượng múa, rồng bay. Ngay cả thỏi đã được mài, chưa được sử dụng, đã được gửi vào nghiên cứu. Từng cảnh vật đều nhuốm vẻ u sầu, thể hiện niềm tiếc thương, xót xa của nhà thơ đối với một nền văn hóa lâu đời đang dần bị mai một.

Anh như một người lưu giữ văn hóa, gìn giữ hồn cốt của dân tộc. Dù không có khách nhưng ông cụ hàng năm từ Tết đến xuân về vẫn kiên trì ngồi vỉa hè:

Anh ấy ngồi đó bản đồ

Không ai qua đường hoặc

Lá rơi trên giấy

Bên ngoài trời mưa và bụi

Vẫn là khung cảnh của ngày xuân ấy, nhưng ở đây mang một nỗi niềm man mác khó tả. Sự xuất hiện của ông lão dường như không còn quan trọng trong mắt mọi người nữa. Giờ anh như một cái bóng lặng lẽ trên phố không ai hay biết. Dường như cố nhân đã chìm vào quên lãng. Hình ảnh ” Không ai qua đường hoặc “ tại sao buồn thế. Đã từng có một thời hoàng kim được mọi người ngưỡng mộ nhưng giờ chỉ còn là đống tro tàn.

phan-tich-ong-do-chi-tiet.jpg

Văn hóa Sinology bị mai một dần do sự xâm nhập của văn hóa phương Tây

Sự phai nhạt của thời gian còn được thể hiện qua hình ảnh những chiếc lá vàng rơi cùng không khí lạnh và mưa nhẹ. Toàn cảnh bây giờ nhuốm màu tâm trạng. Và ở khổ thơ cuối cùng, Vũ Đình Liên đã bộc lộ niềm tiếc thương vô hạn đối với một kiếp người, một nền văn hoá:

Năm nay hoa đào nở

Không nhìn thấy đồ chơi cũ của anh ấy

Người già muôn năm

Linh hồn ở đâu bây giờ

Tết đến, xuân về, hoa đào vẫn khoe sắc thắm, cảnh vật vẫn luân chuyển. Tuy nhiên, người ta đã không còn thấy ông già nữa. Sự vắng mặt của ông là sự mất mát của một nền văn hóa cổ xưa mà chúng ta không thể không thương tiếc. Những người từng mê nét chữ của ông, những người từng “khen ngợi tài năng” của ông cụ đã thay đổi. Những “người già” đó không còn nhớ những câu đối đỏ viết bằng mực Trung Quốc nữa, họ đã thích nghi với văn hóa phương Tây. Vì vậy, những tinh hoa của văn hóa truyền thống đã dần mai một. Cuối bài thơ vang lên một câu hỏi “hồn nay ở đâu” như một niềm thương cảm, tiếc nuối cho những giá trị truyền thống đã mất.

Chấm dứt

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên, ta thấy được ngòi bút sắc sảo và giọng thơ đầy nghệ thuật. Ở đó, ta cảm nhận được sự trân trọng của nhà thơ đối với một nền văn hóa lâu đời của dân tộc. Đó là tiếng lòng của nhà thơ, cũng là tiếng nói của bao thế hệ thương tiếc những giá trị truyền thống mai một. Với một bài thơ năm chữ, Vũ Đình Liên đã bộc lộ cảm xúc của mình một cách dễ hiểu nhất.

>> Xem thêm: Phân tích bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên ta cảm nhận rõ hơn về tấm lòng trân trọng của tác giả về những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. 

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

Bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên là sự hoài cổ về một giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Ở đó, ta thấy được sự trân trọng xen lẫn xót xa, chua xót về sự mai một của truyền thống ấy. Cùng phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên để thấy được sự sâu sắc mà tác giả đã gửi gắm.  Phân tích bài thơ chi tiết Mở bài Vũ Đình Liên là một nhà thơ đa tài đã để lại cho kho tàng văn học Việt Nam nhiều tác phẩm nổi bật. Thơ ông mang một giọng điệu hoài cổ rất đặc trưng. Ông đồ là một trong những tác phẩm tiêu biểu Vũ Đình Liên đã để lại cho văn học Việt Nam. Bài thơ được sáng tác năm 1936 trong hoàn cảnh nền Hán học đang mất dần vị thế do sự ảnh hưởng của văn hóa phương Tây. “Ông đồ” là tác phẩm nói lên thực trạng đáng buồn của một loại hình nghệ thuật vốn là truyền thống đang ngày càng mai một và dần lùi sâu và dĩ vãng. Nó mang đến một sự tiếc nuối vô cùng của tác giả cho một sự đổi thay không đáng có.  Thân bài Ông đồ của Vũ Đình Liên được sáng tác năm 1936 trong hoàn cảnh nền Hán học đang mất dần vị thế do sự xâm nhập của nền văn hóa phương Tây. Tác phẩm được đăng trên tạp chí “Tinh hoa” và được đánh giá là một trong những tác phẩm xuất sắc thể hiện rõ nét xã hội thời bấy giờ. Bài thơ gợi nhớ đến một nét đẹp văn hóa của người dân Việt Nam đã lùi vào dĩ vãng bằng sự tiếc nuối. Bài thơ Ông đồ thể hiện sự trân trọng về một nét văn hóa lâu đời của dân tộcMở đầu bài thơ, Vũ Đình Liên đã mở ra khung cảnh Tết – thời điểm các ông đồ thường xuất hiện. Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ giàBày mực tàu giấy đỏBên phố đông người quaCó lẽ những cái tên xưa sẽ chẳng thể trọn vẹn khi thiếu đi những bức thư pháp của ông đồ. Hình ảnh ấy đã trở nên vô cùng quen thuộc, bởi hàng năm cứ vào đúng thời điểm đó ông đồ già lại xuất hiện với “đồ nghề” của mình là mực tàu và giấy đỏ. Ông đồ giống như sự đánh dấu chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Khi ta thấy ông đồ xuất hiện bên phố cùng với những cánh đào hồng tươi khoe sắc thắm có nghĩa một năm cũ sắp qua đi, năm mới đang tới. Bức tranh ông đồ được Vũ Đình Liên vẽ ra thật mộc mạc, đơn sơ nhưng đầy trân trọng. Ở đó ta thấy được sự tấp nập người qua lại giữa cảnh ngày xuân, cùng ông đồ già ngồi bên phố đang vẽ những nét chữ điêu luyện. Bằng cách sử dụng từ ngữ “mỗi”, “lại” ta thấy được sự tuần hoàn của ông đồ. Ông đồ cùng với hoa đào cùng nhau tạo nên vẻ đẹp của ngày tết. Cùng với màu đen của mực tàu, màu hồng của hoa đào, màu đỏ của giấy đỏ đã làm cho bức tranh thêm sống động. Vũ Đình Liên đã đưa người đọc tìm đến với thời hoàng kim của ông đồ, thời ấy tài năng viết chữ của ông được ngợi khen, thán phục:Bao nhiêu người thuê viếtTấm tắc ngợi khen tàiHoa tay thảo những nétNhư phượng múa rồng bayVào thời hoàng kim của ông đồ, rất nhiều người thuê ông viết chữ. Họ trân quý những nét chữ của ông và dành cho ông sự kính trọng của một bậc tiền bối. Tài năng của ông được phô diễn qua từng câu đối đỏ, từng nét chữ “ như phượng múa rồng bay”. Sự so sánh ấy đã thể hiện phần nào sự ngưỡng mộ và tôn trọng của tác giả dành cho ông đồ. Phải là người am hiểu nền Hán học, chữ Nho thì ông đồ mới có thể “sáng tác” ra được những nét chữ tài hoa như vậy.  Những nét bút phượng múa rồng bay của ông đồ già từng là niềm ao ước của nhiều người Những nét chữ uốn lượn tài tình khiến cho người ta mê đắm nét đẹp ấy. Với những người chơi chữ, đằng sau những nét chữ ấy là cả một bức tranh nghệ thuật. Thế nên chơi chữ mới được xem là thú vui thể hiện cốt cách thanh cao của người thưởng thức mà không phải ai cũng có thể chơi. Ông đồ giống như một nghệ sĩ tài ba thực thụ, mỗi nét chữ của ông không chỉ đẹp mà còn có hồn. Vậy nên người ta đến với ông vì thán phục những nét chữ phóng khoáng, đến để thưởng thức cái đẹp. Nhưng khi nền văn hóa Tây phương du nhập, cũng là lúc thời thế thay đổi khiến ông đồ không còn được ngưỡng mộ như trước nước. Nhưng mỗi năm mỗi vắngNgười thuê viết nay đâuGiấy đỏ buồn không thấmMực đọng trong nghiên sầuNhững mùa xuân trước, người thuê ông đồ viết chữ đếm không xuể. Ấy thế mà nay đã đi đâu hết? Họ vẫn ở đó, vẫn sắm đào, mai đón tết, nhưng sự xâm nhập của văn hóa phương Tây đã làm cho giá trị truyền thống bị lu mờ, mai một. Nếu phần trước, tác giả vẽ ra bức tranh xuân tấp nập người qua lại thì ở đây lại là một khung cảnh quạnh hiu, vắng vẻ đến thê lương. Dường như thời gian đã cuốn đi những gì tươi đẹp của quá khứ. Câu hỏi “ người thuê viết nay đâu” vang lên như một lời ai oán, xót xa. Giờ đây, người ta chẳng còn chơi chữ, mua chữ, thay vào đó là những thú chơi của phương Tây. Thế nên cảnh buồn trong tâm hồn đã nhuốm sang cả những vật vô tri vô giác. Đến giấy đó cũng buồn đến mức chẳng còn thắm, màu giấy nhạt dần vì không được viết lên những nét phượng múa rồng bay. Ngay cả thỏi mực đã mài chờ sẵn ấy cũng chẳng được dùng đến đã đọng lại trong nghiên. Mỗi cảnh vật đều nhuốm màu u uất, thể hiện sự xót xa, thương cảm của nhà thơ về một nét văn hóa lâu đời đang dần bị mai một. Ông đồ giống như một người lưu giữ văn hóa, lưu giữ cái hồn dân tộc. Dù chẳng còn khách nhưng ông đồ già mỗi năm tết đến xuân về vẫn kiên trì ngồi bên hè phố:Ông đồ vẫn ngồi đấyQua đường không ai hayLá vàng rơi trên giấyNgoài trời mưa bụi bayVẫn là khung cảnh ngày xuân ấy, thế nhưng ở đây lại mang một nỗi u uất đến khó tả. Sự xuất hiện của ông đồ dường như không còn quan trọng trong mắt mọi người nữa. Giờ đây ông như một cái bóng lặng lẽ bên phố chẳng ai hay biết. Dường như ông đồ đã rơi vào quên lãng. Hình ảnh “ qua đường không ai hay” sao mà xót xa đến vậy. Từng một thời vàng son ai ai cũng ngưỡng mộ, ấy thế mà giờ đây chỉ còn là đống tro tàn.  Nét văn hóa Hán học dần bị mai một bởi sự xâm nhập của văn hóa phương Tây Sự tàn phai của thời gian còn được thể hiện qua hình ảnh chiếc lá vàng rơi cùng không khí lạnh lẽo và làn mưa lất phất. Toàn bộ khung cảnh giờ đây đã nhuốm màu tâm trạng. Và ở khổ thơ cuối, Vũ Đình Liên đã bộc lộ nỗi xót xa vô hạn của mình cho một kiếp người, một nét văn hóa:Năm nay hoa đào nởKhông thấy ông đồ xưaNhững người muôn năm cũHồn ở đâu bây giờTết đến, xuân về, hoa đào vẫn khoe sắc hương, cảnh vật vẫn tuần hoàn. Ấy thế nhưng người ta chẳng còn thấy bóng dáng ông đồ già nữa. Sự vắng bóng của ông là sự mất mát một nét văn hóa cổ xưa làm chúng ta không khỏi tiếc thương. Những người từng mê nét chữ của ông, những người “tấm tắc ngợi khen tài” ông đồ đã thay đổi. “Những người muôn năm cũ” ấy không còn nhớ đến những câu đối đỏ viết bằng mực tàu, họ đã thích nghi với nền văn hóa Tây phương. Thế nên những tinh túy của văn hóa truyền thống đã dần bị mai một. Cuối bài thơ một câu hỏi vang lên “hồn ở đâu bây giờ” như một sự cảm thương, nuối tiếc cho những giá trị truyền thống đã mất.  Kết bài Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên ta thấy được nét bút sắc sảo cùng giọng thơ đầy tính nghệ thuật. Ở đó, ta cảm nhận được sự trân trọng của nhà thơ đối với một nét văn hóa cũ của dân tộc. Đó là tiếng lòng của nhà thơ, cũng là tiếng lòng của bao thế hệ, là xót xa về sự mai một của những giá trị truyền thống. Với thể thơ năm chữ, Vũ Đình Liên đã bày tỏ cảm xúc một cách dễ dàng nhất. >> Xem thêm:  Phân tích bài thơ ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

Bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên là sự hoài cổ về một giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Ở đó, ta thấy được sự trân trọng xen lẫn xót xa, chua xót về sự mai một của truyền thống ấy. Cùng phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên để thấy được sự sâu sắc mà tác giả đã gửi gắm.  Phân tích bài thơ chi tiết Mở bài Vũ Đình Liên là một nhà thơ đa tài đã để lại cho kho tàng văn học Việt Nam nhiều tác phẩm nổi bật. Thơ ông mang một giọng điệu hoài cổ rất đặc trưng. Ông đồ là một trong những tác phẩm tiêu biểu Vũ Đình Liên đã để lại cho văn học Việt Nam. Bài thơ được sáng tác năm 1936 trong hoàn cảnh nền Hán học đang mất dần vị thế do sự ảnh hưởng của văn hóa phương Tây. “Ông đồ” là tác phẩm nói lên thực trạng đáng buồn của một loại hình nghệ thuật vốn là truyền thống đang ngày càng mai một và dần lùi sâu và dĩ vãng. Nó mang đến một sự tiếc nuối vô cùng của tác giả cho một sự đổi thay không đáng có.  Thân bài Ông đồ của Vũ Đình Liên được sáng tác năm 1936 trong hoàn cảnh nền Hán học đang mất dần vị thế do sự xâm nhập của nền văn hóa phương Tây. Tác phẩm được đăng trên tạp chí “Tinh hoa” và được đánh giá là một trong những tác phẩm xuất sắc thể hiện rõ nét xã hội thời bấy giờ. Bài thơ gợi nhớ đến một nét đẹp văn hóa của người dân Việt Nam đã lùi vào dĩ vãng bằng sự tiếc nuối. Bài thơ Ông đồ thể hiện sự trân trọng về một nét văn hóa lâu đời của dân tộcMở đầu bài thơ, Vũ Đình Liên đã mở ra khung cảnh Tết – thời điểm các ông đồ thường xuất hiện. Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ giàBày mực tàu giấy đỏBên phố đông người quaCó lẽ những cái tên xưa sẽ chẳng thể trọn vẹn khi thiếu đi những bức thư pháp của ông đồ. Hình ảnh ấy đã trở nên vô cùng quen thuộc, bởi hàng năm cứ vào đúng thời điểm đó ông đồ già lại xuất hiện với “đồ nghề” của mình là mực tàu và giấy đỏ. Ông đồ giống như sự đánh dấu chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Khi ta thấy ông đồ xuất hiện bên phố cùng với những cánh đào hồng tươi khoe sắc thắm có nghĩa một năm cũ sắp qua đi, năm mới đang tới. Bức tranh ông đồ được Vũ Đình Liên vẽ ra thật mộc mạc, đơn sơ nhưng đầy trân trọng. Ở đó ta thấy được sự tấp nập người qua lại giữa cảnh ngày xuân, cùng ông đồ già ngồi bên phố đang vẽ những nét chữ điêu luyện. Bằng cách sử dụng từ ngữ “mỗi”, “lại” ta thấy được sự tuần hoàn của ông đồ. Ông đồ cùng với hoa đào cùng nhau tạo nên vẻ đẹp của ngày tết. Cùng với màu đen của mực tàu, màu hồng của hoa đào, màu đỏ của giấy đỏ đã làm cho bức tranh thêm sống động. Vũ Đình Liên đã đưa người đọc tìm đến với thời hoàng kim của ông đồ, thời ấy tài năng viết chữ của ông được ngợi khen, thán phục:Bao nhiêu người thuê viếtTấm tắc ngợi khen tàiHoa tay thảo những nétNhư phượng múa rồng bayVào thời hoàng kim của ông đồ, rất nhiều người thuê ông viết chữ. Họ trân quý những nét chữ của ông và dành cho ông sự kính trọng của một bậc tiền bối. Tài năng của ông được phô diễn qua từng câu đối đỏ, từng nét chữ “ như phượng múa rồng bay”. Sự so sánh ấy đã thể hiện phần nào sự ngưỡng mộ và tôn trọng của tác giả dành cho ông đồ. Phải là người am hiểu nền Hán học, chữ Nho thì ông đồ mới có thể “sáng tác” ra được những nét chữ tài hoa như vậy.  Những nét bút phượng múa rồng bay của ông đồ già từng là niềm ao ước của nhiều người Những nét chữ uốn lượn tài tình khiến cho người ta mê đắm nét đẹp ấy. Với những người chơi chữ, đằng sau những nét chữ ấy là cả một bức tranh nghệ thuật. Thế nên chơi chữ mới được xem là thú vui thể hiện cốt cách thanh cao của người thưởng thức mà không phải ai cũng có thể chơi. Ông đồ giống như một nghệ sĩ tài ba thực thụ, mỗi nét chữ của ông không chỉ đẹp mà còn có hồn. Vậy nên người ta đến với ông vì thán phục những nét chữ phóng khoáng, đến để thưởng thức cái đẹp. Nhưng khi nền văn hóa Tây phương du nhập, cũng là lúc thời thế thay đổi khiến ông đồ không còn được ngưỡng mộ như trước nước. Nhưng mỗi năm mỗi vắngNgười thuê viết nay đâuGiấy đỏ buồn không thấmMực đọng trong nghiên sầuNhững mùa xuân trước, người thuê ông đồ viết chữ đếm không xuể. Ấy thế mà nay đã đi đâu hết? Họ vẫn ở đó, vẫn sắm đào, mai đón tết, nhưng sự xâm nhập của văn hóa phương Tây đã làm cho giá trị truyền thống bị lu mờ, mai một. Nếu phần trước, tác giả vẽ ra bức tranh xuân tấp nập người qua lại thì ở đây lại là một khung cảnh quạnh hiu, vắng vẻ đến thê lương. Dường như thời gian đã cuốn đi những gì tươi đẹp của quá khứ. Câu hỏi “ người thuê viết nay đâu” vang lên như một lời ai oán, xót xa. Giờ đây, người ta chẳng còn chơi chữ, mua chữ, thay vào đó là những thú chơi của phương Tây. Thế nên cảnh buồn trong tâm hồn đã nhuốm sang cả những vật vô tri vô giác. Đến giấy đó cũng buồn đến mức chẳng còn thắm, màu giấy nhạt dần vì không được viết lên những nét phượng múa rồng bay. Ngay cả thỏi mực đã mài chờ sẵn ấy cũng chẳng được dùng đến đã đọng lại trong nghiên. Mỗi cảnh vật đều nhuốm màu u uất, thể hiện sự xót xa, thương cảm của nhà thơ về một nét văn hóa lâu đời đang dần bị mai một. Ông đồ giống như một người lưu giữ văn hóa, lưu giữ cái hồn dân tộc. Dù chẳng còn khách nhưng ông đồ già mỗi năm tết đến xuân về vẫn kiên trì ngồi bên hè phố:Ông đồ vẫn ngồi đấyQua đường không ai hayLá vàng rơi trên giấyNgoài trời mưa bụi bayVẫn là khung cảnh ngày xuân ấy, thế nhưng ở đây lại mang một nỗi u uất đến khó tả. Sự xuất hiện của ông đồ dường như không còn quan trọng trong mắt mọi người nữa. Giờ đây ông như một cái bóng lặng lẽ bên phố chẳng ai hay biết. Dường như ông đồ đã rơi vào quên lãng. Hình ảnh “ qua đường không ai hay” sao mà xót xa đến vậy. Từng một thời vàng son ai ai cũng ngưỡng mộ, ấy thế mà giờ đây chỉ còn là đống tro tàn.  Nét văn hóa Hán học dần bị mai một bởi sự xâm nhập của văn hóa phương Tây Sự tàn phai của thời gian còn được thể hiện qua hình ảnh chiếc lá vàng rơi cùng không khí lạnh lẽo và làn mưa lất phất. Toàn bộ khung cảnh giờ đây đã nhuốm màu tâm trạng. Và ở khổ thơ cuối, Vũ Đình Liên đã bộc lộ nỗi xót xa vô hạn của mình cho một kiếp người, một nét văn hóa:Năm nay hoa đào nởKhông thấy ông đồ xưaNhững người muôn năm cũHồn ở đâu bây giờTết đến, xuân về, hoa đào vẫn khoe sắc hương, cảnh vật vẫn tuần hoàn. Ấy thế nhưng người ta chẳng còn thấy bóng dáng ông đồ già nữa. Sự vắng bóng của ông là sự mất mát một nét văn hóa cổ xưa làm chúng ta không khỏi tiếc thương. Những người từng mê nét chữ của ông, những người “tấm tắc ngợi khen tài” ông đồ đã thay đổi. “Những người muôn năm cũ” ấy không còn nhớ đến những câu đối đỏ viết bằng mực tàu, họ đã thích nghi với nền văn hóa Tây phương. Thế nên những tinh túy của văn hóa truyền thống đã dần bị mai một. Cuối bài thơ một câu hỏi vang lên “hồn ở đâu bây giờ” như một sự cảm thương, nuối tiếc cho những giá trị truyền thống đã mất.  Kết bài Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên ta thấy được nét bút sắc sảo cùng giọng thơ đầy tính nghệ thuật. Ở đó, ta cảm nhận được sự trân trọng của nhà thơ đối với một nét văn hóa cũ của dân tộc. Đó là tiếng lòng của nhà thơ, cũng là tiếng lòng của bao thế hệ, là xót xa về sự mai một của những giá trị truyền thống. Với thể thơ năm chữ, Vũ Đình Liên đã bày tỏ cảm xúc một cách dễ dàng nhất. >> Xem thêm:  Phân tích bài thơ ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên ta cảm nhận rõ hơn về tấm lòng trân trọng của tác giả về những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. 


Thông tin thêm

Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên chính xác

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_1_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

[rule_1_plain]

Nguồn: https://ecogreengiapnhi.net/

#Phân #tích #bài #thơ #Ông #đồ #của #Vũ #Đình #Liên #chính #xác

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button